Chương 1768 Nhà giàu!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1768 Nhà giàu!
Chương 1768: Nhà giàu!
Trương Vân Xuyên thoáng nguôi ngoai nỗi bực dọc trong lòng, nhưng ngay lập tức, hắn liền giật mình nhận ra.
Trong phủ khố chỉ còn lại 100 vạn lượng bạc?
Không thể nào!
Trương Vân Xuyên bán tín bán nghi hỏi: “Lê đại nhân, thật sự là trong phủ khố chỉ còn lại có 100 vạn lượng bạc thôi sao?”
Lê Tử Quân liếc nhìn vị đại soái nhà mình, trong lòng không khỏi cảm khái.
Đúng là “không lo việc nhà thì không biết củi gạo đắt đỏ”.
Đại soái phê duyệt ngân lượng thì vung bút son một cái, nào có biết nỗi khó xử của bọn họ.
Lê Tử Quân thở dài đáp: “Đại soái, đúng là trong phủ khố chỉ còn hơn 100 vạn lượng bạc. Nếu đại soái không tin, cứ việc tự mình đi kiểm nghiệm.”
Lê Tử Quân thân là Tổng Tham Chính của Bộ Chính Vụ, phủ khố cũng thuộc quyền quản hạt của bộ này.
Việc chỉ còn lại 100 vạn lượng bạc khiến Trương Vân Xuyên khó tin.
Chẳng lẽ có kẻ tham ô?
Nhưng Lê đại nhân luôn thanh liêm chính trực, lẽ nào lại làm chuyện đó?
Vậy bạc đã đi đâu?
Lúc này chiến sự sắp nổ ra, đến khi đó lại cần một khoản ngân lượng lớn.
Không có bạc thì làm sao được?
Hắn nghi hoặc hỏi: “Lê đại nhân, sao bạc trong phủ khố lại chỉ còn có ngần ấy?”
Thấy đại soái không tin, Lê Tử Quân liền vặn ngón tay tính toán cho Trương Vân Xuyên nghe: “Đại soái, chỉ tính từ đầu năm đến giờ, các châu phủ sửa đường, sửa cầu đã phân phối xuống 6 triệu lượng bạc. Rồi còn tiền thưởng cho tướng sĩ, trợ cấp cho những người đã hy sinh khi đánh Đông Nam Tiết Độ Phủ. Rồi bổng lộc cho quan lại các cấp, quân lương mỗi tháng. Tổng thự chế tạo quân bị muốn rèn đúc binh khí, giáp trụ, cung nỏ, mũi tên, lại thêm 100 vạn lượng nữa đập xuống. Mua quần áo, giày dép cho quan chức, tướng sĩ, kỵ binh cần mua cỏ khô, tất cả đều cần bạc.”
Lê Tử Quân nói tiếp: “Ngoài ra, còn phải chi 300 vạn thạch lương thực và 5 triệu lượng bạc để hỗ trợ cho Quang Châu Tiết Độ Phủ…”
“… ”
Lê Tử Quân tỉ mỉ tính toán từng khoản một cho Trương Vân Xuyên, nghe mà hắn kinh hồn bạt vía.
Lê Tử Quân dừng lại một chút rồi nói: “Tuy rằng chúng ta thu được không ít từ chiến sự, nhưng chi tiêu cũng lớn lắm thay.”
“Tiền ty trưởng sở thương thuế mấy tháng nay tự mình giám sát chặt chẽ, cũng chỉ thu được mấy chục vạn lượng bạc thuế thương. Thuế ruộng từ các châu phủ gộp lại cũng chỉ hơn 7 triệu lượng. Nếu không nhờ lúc trước chúng ta thu được nhiều, tích góp được chút của cải, e rằng đã sớm cạn kiệt rồi.”
Lê Tử Quân liếc nhìn Trương Vân Xuyên rồi nói: “Hiện tại Đông Nam mới kết thúc chiến sự được mấy tháng. Bách tính cần nghỉ ngơi dưỡng sức, không thể chịu thêm dằn vặt nữa, nếu không, ta đã sớm nghĩ đến việc tăng thuế rồi. Không có bạc, chuyện gì cũng khó.”
Nghe xong mấy lời của Lê Tử Quân, Trương Vân Xuyên cũng cảm thấy sự việc nghiêm trọng.
Thiếu bạc đúng là vấn đề lớn.
Không có bạc, đừng nói đến chuyện sửa đập chứa nước, mương nước, ngay cả quân lương cũng không phát nổi.
Không nhận đủ quân lương, tướng sĩ nào chịu liều mạng trên chiến trường?
Họ đâu phải kẻ ngốc.
Trương Vân Xuyên hỏi: “Lê đại nhân, phủ khố thiếu bạc, các ngươi có kế sách gì đối phó không?”
Lê Tử Quân liếc nhìn Trương Vân Xuyên, đáp: “Tăng thu giảm chi thôi. Việc tu sửa, mở rộng quan đạo có thể tạm dừng. Việc xây dựng các binh trạm cũng có thể chậm lại một chút. Đại soái cũng có thể giảm bớt tiền thưởng cho tướng sĩ trong quân. Chỉ cần dừng những việc này lại, chỉ riêng việc phát bổng lộc và quân lương thì miễn cưỡng còn có thể ứng phó được một thời gian.”
Lê Tử Quân uống một ngụm trà rồi nói tiếp: “Còn về lâu dài, một là tăng thuế, hai là phái binh đi cướp…”
“Bây giờ dân sinh khó khăn, trăm thứ đổ nát cần khôi phục, tăng thuế không thu được bao nhiêu bạc mà còn e rằng gây ra dân biến. Còn việc phái binh đi cướp bạc, ta không rành lắm, e rằng phải nhờ đại soái.”
Trương Vân Xuyên lộ vẻ mặt kỳ quái.
Ý gì đây?
Cứ như mình rất quen thuộc với việc này vậy.
Nhưng muốn đi cướp cũng không dễ.
Đông Nam, Phục Châu, thậm chí một phần Quang Châu đều là địa bàn của mình.
Đối tượng để cướp thực sự có hạn, hơn nữa ai nấy đều mạnh.
Trương Vân Xuyên xoa xoa mặt, lúc này mới nhận ra, làm đại soái cũng chẳng dễ dàng gì.
“Đại soái, Lê đại nhân, thuộc hạ có một lời, không biết có nên nói hay không.”
Thấy Trương Vân Xuyên và Lê Tử Quân bốn mắt nhìn nhau, mặt mày ủ rũ, thư ký lệnh Đoạn Minh Nghĩa đứng ở cửa do dự một lát rồi chủ động lên tiếng.
Với cấp bậc của hắn, theo lý thuyết không có phần để nói ở đây.
Nhưng đối mặt với vấn đề thiếu bạc, hắn vẫn muốn đưa ra kiến nghị của mình.
Đoạn Minh Nghĩa mở miệng, phá vỡ sự im lặng trong thư phòng.
Lê Tử Quân quay đầu liếc nhìn Đoạn Minh Nghĩa đang cung kính đứng thẳng, khẽ nhíu mày.
Người trẻ tuổi này hình như là thư ký lệnh mới của đại soái.
Họ gì ấy nhỉ, nhất thời mình không nhớ ra.
Chỉ là chuyện mình và đại soái đang đau đầu, một thư ký lệnh mới nhậm chức như ngươi thì có cách gì?
Trương Vân Xuyên cũng không ngờ Đoạn Minh Nghĩa lại lên tiếng vào lúc này.
Theo lý thuyết, đây là không hợp quy củ.
Ngươi chỉ là một thư ký lệnh nhỏ bé, có phần của ngươi để nói sao?
Ngươi mở miệng trong trường hợp này, chẳng phải là muốn nhân cơ hội gây náo động?
Người trẻ tuổi, đừng nóng vội như vậy chứ.
Trong đầu Trương Vân Xuyên thoáng qua rất nhiều suy nghĩ.
Nhưng nghĩ lại, “ba ông thợ giày còn hơn một Gia Cát Lượng”.
Người ta chỉ là chức thấp, chứ đâu phải ngốc.
Biết đâu lại có biện pháp thật.
Trương Vân Xuyên khẽ mỉm cười: “Minh Nghĩa, ngươi có gì cứ nói, đừng ngại.”
Thấy đại soái chiêu hiền đãi sĩ, muốn mình nói chuyện, Đoạn Minh Nghĩa vô cùng cảm kích.
Nếu ở nơi khác, mình tùy tiện mở miệng, e rằng đã bị mắng đuổi ra ngoài rồi.
Đoạn Minh Nghĩa hít sâu một hơi, cung kính nói: “Đại soái, Lê đại nhân, Đông Nam giàu có và đông đúc, thiên hạ đều biết. Dù mấy năm qua chiến sự liên miên, so với những nơi khác, dân gian vẫn còn lượng lớn tiền tài.”
Trương Vân Xuyên và Lê Tử Quân nhìn nhau, không biết Đoạn Minh Nghĩa muốn nói gì.
Đoạn Minh Nghĩa nói tiếp: “Chỉ có điều tiền tài ở Đông Nam đều nằm trong tay những nhà giàu, hào cường. Nếu có thể hiểu lấy đại nghĩa, khiến họ hiến ra một phần tiền tài, đại sự ắt thành.”
Theo Đoạn Minh Nghĩa, Đông Nam không thiếu bạc.
Chỉ là bạc bị nhà giàu, hào cường nắm giữ.
Bọn họ cất giấu lượng lớn bạc trong hầm ngầm hoặc nơi bí mật, khiến cho những đồng bạc này không được lưu thông.
Đông Nam vẫn luôn là một trong những địa phương giàu có nhất của Đại Chu.
Nhiều năm như vậy lại ít có chiến loạn, không ít người giàu đến mức nứt đố đổ vách.
Nếu có thể lấy ra một phần bạc từ trong tay bọn họ, có thể giải quyết vấn đề lớn.
“Không sai!”
Nghe Đoạn Minh Nghĩa nhắc nhở, mắt Trương Vân Xuyên sáng lên.
Nếu có thể lấy được tiền của những nhà giàu, hào cường kia, có thể giải quyết việc cấp bách trước mắt.
Lê Tử Quân thấy vẻ mặt của Trương Vân Xuyên thì giật mình kinh hãi.
Vị đại soái này sẽ không phải là muốn đại khai sát giới, cướp nhà giàu đấy chứ?
Nếu thật làm như vậy, ảnh hưởng sẽ vô cùng tệ hại.
“Đại soái, những nhà giàu, hào cường kia đúng là có không ít tiền tài, nhưng chúng ta không thể cướp trắng trợn.”
Lê Tử Quân vội nói: “Một khi cướp bạc của họ, sẽ làm hỏng danh tiếng của đại soái. Hơn nữa, nếu mở ra tiền lệ như vậy, sau này ai dám đến địa giới của chúng ta mua nhà lập nghiệp, làm ăn?”
Lê Tử Quân trừng mắt nhìn Đoạn Minh Nghĩa rồi ôm quyền nói với Trương Vân Xuyên: “Xin đại soái đừng nghe lời gièm pha của kẻ tiểu nhân, đi nhầm đường lạc lối…”