Chương 1758 Hồ đồ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1758 Hồ đồ!
Chương 1758: Hồ đồ!
Giang Vĩnh Tài cùng Ngụy An Nhiên nói chuyện hơn một canh giờ, quyết định xong chuyện xây dựng đập chứa nước.
Quang Châu Tiết Độ Phủ này nằm ở nơi bốn bề chiến địa, nguyên tiết độ sứ Tống Chiến vì bảo vệ địa bàn mà cực kỳ hiếu chiến. Thêm nữa, việc cai trị kinh doanh địa phương lại không quen, dẫn tới mười phòng thì chín phòng trống không, người chết đói khắp nơi. Gặp phải thời đại khô hạn, liền dẫn đến hoa màu trong đất không thu hoạch được gì, bách tính bị ép phải rời xa quê hương, đi xin ăn.
Giang Vĩnh Tài hiện giờ là Giang Bắc Tổng đốc do đại soái phủ bổ nhiệm. Hắn tiếp nhận Vĩnh Thành do đại soái phủ khống chế, cùng các huyện như Xương huyện hoàn toàn là một mớ hỗn loạn. Hắn vất vả lắm mới chia ruộng đất đến tay bách tính, ổn định lòng người. Vậy mà ông trời lại giáng cho hắn một đòn phủ đầu. Từ đầu năm đến giờ chỉ có một trận mưa, hạn hán càng thêm nghiêm trọng. Hiện tại có thôn xóm vì tranh giành nước mà bạo phát đánh nhau bằng binh khí, còn dẫn đến không ít người tử vong. Điều này cũng làm hắn ý thức được, việc trồng hoa màu không thể chỉ dựa vào ông trời.
Lần hạn hán này đối với hoa màu của bọn họ ảnh hưởng không lớn, dù sao rất nhiều hoa màu đều đã chín và thu hoạch, không cần tưới nữa. Nhưng sau này thì sao? Nếu ông trời lại không mưa, vậy năm sau khi xuân canh thì không có nước thì làm sao bây giờ? Vì lẽ đó nhất định phải trong mấy tháng này, làm hết sức giải quyết vấn đề này. Phải lập tức khai thông tu sửa mương nước, đồng thời, phải xây dựng loại đập chứa nước cỡ lớn ở địa phương thích hợp để tích trữ nước. Chỉ có như vậy, lần thứ hai gặp phải khô hạn, mới không còn bó tay chịu trói.
Giang Vĩnh Tài dặn dò Ngụy An Nhiên tỉ mỉ một phen, lúc này mới suốt đêm trở về Vĩnh Thành. Việc xây dựng đập chứa nước không phải là chuyện đơn giản. Giang Bắc Tổng đốc phủ của bọn họ nghèo đến mức vang cả tiếng, làm gì có tiền tài để xây dựng đập chứa nước. Nhưng chuyện này lại phi làm không được. Vì lẽ đó cuối cùng vẫn phải khẩn cầu đại soái phân phối tiền lương. May mà Giang Bắc Tổng đốc phủ của bọn hắn tuy không có tiền lương, nhưng nhân thủ lại đầy đủ. Lượng lớn bách tính Quang Châu Tiết Độ Phủ bỏ trốn, bây giờ đều bị hắn cắt cử đi. Để tránh cho những lưu dân này ảnh hưởng đến sự ổn định của Giang Nam. Những lưu dân này lại rất chịu khó. Cho bọn họ một miếng cơm ăn, vậy bọn họ liền có thể làm việc cho ngươi. Chỉ cần dùng tốt, thời gian mấy tháng đủ để xây dựng mấy cái đập chứa nước trọng đại. Đến lúc đó chứa đầy nước, cho dù gặp phải thiên hạn, cũng có thể chống đỡ được một thời gian, dù sao cũng hơn là hoa màu không thu hoạch được gì.
Hắn đã chuẩn bị trở về Tổng đốc phủ sau đó sẽ viết tấu chương, tranh thủ sớm ngày xin được tiền lương. Cho dù đại soái không đồng ý, việc xây dựng đập chứa nước cũng không thể bị dở dang. Đến lúc đó sẽ đánh chủ ý lên người những nhà giàu kia, bảo họ quyên tiền.
“Thiếu gia!”
Khi Giang Vĩnh Tài vừa đi tới cửa lớn Tổng đốc phủ thì một ông lão đang chờ đợi ở cửa phủ đệ từ xa đã ôm quyền hành lễ. Giọng nói của ông lão kéo tâm tư của Giang Vĩnh Tài trở về thực tại. Giang Vĩnh Tài ghìm ngựa lại, ngẩng đầu nhìn. Chỉ thấy dưới ánh đèn lờ mờ, một người quen thuộc đang làm lễ chào mình. Hắn định thần nhìn lại, đây chẳng phải là Đinh thúc, lão binh bên cạnh phụ thân mình sao? Giang Vĩnh Tài nhảy xuống ngựa, nhanh chân tiến lên nghênh đón.
“Đinh thúc, sao ngươi lại đến đây?”
Ông lão này là thân binh bên cạnh cha hắn khi xưa bình định Đông Nam. Sau khi cha hắn không còn nhậm chức trong quân, những thân vệ lão binh này cũng rời quân, trở thành hộ binh phủ đệ của bọn họ. Sau khi tuổi tác lớn, bọn họ liền phụ trách một ít việc vặt trong phủ, không cần canh gác làm nhiệm vụ nữa. Khi hắn còn chưa sinh ra, Đinh thúc đã theo cha hắn chinh chiến. Cho dù ông không họ Giang, nhưng hắn vẫn rất tôn trọng những người già đi theo cha mình.
Đinh thúc nhìn thấy Giang Vĩnh Tài thì rất cao hứng. Dù sao đây là tiểu thiếu gia mà ông nhìn lớn lên. Tiểu thiếu gia này không chỉ học thức uyên bác, hơn nữa làm việc khá có chừng mực và chủ kiến. Hiện tại càng là đảm nhiệm Giang Bắc Tổng đốc, rất được Trương đại soái coi trọng. Nhìn thấy Giang gia hậu bối mà mình hầu hạ cả đời có tiền đồ như vậy, ông cũng rất vui mừng. Đặc biệt là tiểu thiếu gia này đối với những lão binh như mình đều rất tôn trọng, điều này làm ông rất cảm kích.
Đinh thúc chắp tay nói: “Thiếu gia, ta phụng mệnh lão gia mà tới.”
Giang Vĩnh Tài nắm lấy cánh tay Đinh thúc nói: “Đinh thúc, ngươi từ xa đến Giang Bắc, sao không vào phủ chờ đợi? Ngươi ở chỗ này chờ lâu chưa?”
“Ta nghe nói Văn thiếu gia đi ra ngoài chưa về, ta lo lắng quấy rầy các vị đại nhân Tổng đốc phủ làm việc, vì lẽ đó sẽ ở cửa chờ thiếu gia.”
Nhìn Đinh thúc không muốn gây thêm phiền phức cho mình, Giang Vĩnh Tài nhất thời không biết nói gì cho tốt. Giang Vĩnh Tài mời Đinh thúc: “Đinh thúc, đi, chúng ta vào phủ nói chuyện.”
“Ai!”
Giang Vĩnh Tài dẫn Đinh thúc vào hậu viện Tổng đốc phủ. Đây là nơi ở hiện tại của Giang Vĩnh Tài. Hắn lại dặn dò nhà bếp nấu hai bát mì mang tới. Giang Vĩnh Tài đưa một bát mì cho Đinh thúc: “Đinh thúc, ăn trước một bát mì lót dạ, chờ ngày mai ta sẽ thiết tiệc đón gió tẩy trần cho ngươi.”
Đinh thúc vội vàng hai tay tiếp nhận bát mì.
“Đa tạ thiếu gia.”
“Đinh thúc, người trong nhà không cần khách sáo như vậy.”
“Cám ơn với không cám ơn gì, xa lạ.”
Giang Vĩnh Tài cười nói với Đinh thúc: “Không đủ thì ta bảo nhà bếp nấu thêm một bát nữa.”
“Được rồi, được rồi.”
Giang Vĩnh Tài cùng Đinh thúc mỗi người bưng một chén lớn, ăn ngấu nghiến.
“Đinh thúc, lần này cha ta phái ngươi đến Giang Bắc tìm ta có việc gì? Cha ta có thư nào nhờ ngươi mang cho ta không?” Giang Vĩnh Tài vừa ăn mì, vừa hỏi.
Đinh thúc húp một ngụm lớn, nhai kỹ.
“Lão gia lần này không có thư nhờ ta đưa cho thiếu gia, chỉ có một ít lời nhắn.”
Giang Vĩnh Tài ngẩn ra. Lời nhắn? Chẳng lẽ là việc gì không thể lộ ra ngoài? Giang Vĩnh Tài tiếp tục hỏi: “Không biết cha ta muốn ngươi nhắn nhủ gì cho ta?”
Đinh thúc liếc mắt nhìn ra cửa, khẽ nói: “Thiếu gia có biết chuyện xảy ra ở Giang Châu gần đây không?”
Giang Vĩnh Tài gật đầu, trong lòng hơi hồi hộp. Chẳng lẽ cha mình tham dự vào chuyện Giang Châu? Nếu vậy thì phiền phức to. Dân báo đăng không ít chuyện náo loạn xảy ra ở Giang Châu, hắn cũng biết được một ít. Dân báo nói, dư đảng Đông Nam là Dương Uy cấu kết với hải tặc giết vào Giang Châu, đốt giết cướp bóc, chết không ít người, thanh thế rất lớn. Giang Châu tri châu Dương Thanh bị đâm chết, dã chiến thứ mười doanh tham tướng Mạnh Bằng cũng bị miễn chức. Cũng may đại soái phủ đã bổ nhiệm Điền Trung Kiệt làm Giang Châu Tổng đốc, còn phái Trung Võ tướng quân Lưu Tráng suất quân đi trấn áp. Từ tin tức trên dân báo thì có vẻ như Giang Châu đã bị trấn áp.
Giang Vĩnh Tài đặt bát đũa xuống, thấp giọng hỏi dò Đinh thúc: “Có phải cha ta cũng tham dự vào chuyện Giang Châu?”
Đinh thúc lắc đầu. Thấy Đinh thúc lắc đầu, Giang Vĩnh Tài mới thở phào nhẹ nhõm. Cha hắn không tham dự vào chuyện này là tốt rồi.
“Lão gia không tham dự vào chuyện này, nhưng không ít tộc nhân Giang thị tham dự vào đó. Hiện tại có mấy chục tộc nhân Giang thị bị Điền tổng đốc mới nhậm chức bắt giam, nghe nói còn muốn xử trảm.”
Đinh thúc nói với Giang Vĩnh Tài: “Lão gia niệm tình họ là đồng tông đồng tộc, không muốn họ rơi vào kết cục như vậy. Vì lẽ đó đặc phái ta đến báo cho thiếu gia một tiếng. Nếu thiếu gia tiện, thì giúp họ cầu xin đại soái tha cho một mạng.”
Đinh thúc nói đến đây thì dừng lại một chút.
“Có điều lão gia nói rồi, nếu thiếu gia không tiện thì không nên cưỡng cầu. Lão gia bên kia cũng sẽ đích thân đi khẩn cầu nhị phu nhân giúp cầu xin đại soái.”
Giang Vĩnh Tài nghe xong thì hiểu rõ dụng ý của cha mình khi phái Đinh thúc đến đây. Đây là hy vọng Giang Bắc Tổng đốc như hắn đứng ra, giúp những tộc nhân dính líu đến vụ làm loạn kia cầu xin.
“Cha ta hồ đồ rồi! Sao người lại thị phi bất phân như vậy!” Giang Vĩnh Tài nói: “Nếu họ phạm phải những sai lầm khác, ta còn có thể giúp họ nói chuyện. Nhưng họ cấu kết với Dương Uy, muốn chiếm đoạt Giang Châu, đây là phản loạn. Vào lúc này, ta còn không kịp rũ sạch quan hệ với họ, sao có thể đi cầu xin cho họ! Đại soái đối với Giang gia chúng ta đã là ân sủng quá lớn, chúng ta phải biết tự lượng sức mình chứ!”
Giang Vĩnh Tài nói với Đinh thúc: “Nếu chúng ta đi cầu xin, vậy chẳng khác nào rước họa vào thân! Đinh thúc, việc này ta tuyệt đối không thể đi cầu xin đại soái. Cha ta đi tìm nhị phu nhân, lại càng hồ đồ! Nếu nhị phu nhân vì chuyện này mà bị đại soái ghét bỏ, vậy chúng ta thật sự là vạn chết khó chuộc…”