Chương 171 Hung hăng
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 171 Hung hăng
Chương 171: Hung Hăng
Trong phòng khách trang viên Đỗ gia, lửa than cháy hừng hực, trên bàn bày biện đầy mứt hoa quả.
Vài gã thanh niên ăn mặc hoa mỹ đang vui vẻ trò chuyện.
Đỗ Hành dẫn Trương Vân Xuyên bước vào phòng khách.
“Các vị đại ca, thật sự là thất lễ, quân vụ bận rộn nên đến muộn, để các ngươi đợi lâu.”
Đỗ Hành vừa vào phòng khách đã tươi cười chào hỏi đám thanh niên.
“Ngươi chỉ là một cái tiêu quan nhỏ nhoi, quân vụ cái rắm!” Một tên thanh niên không chút khách khí vạch trần lời nói dối của Đỗ Hành.
“Đỗ Hành, đồ chó nhà ngươi giờ bắt đầu ra oai rồi hả?” Một tên khác nhíu mày nói: “Chẳng lẽ không bao lâu nữa, chúng ta muốn gặp ngươi cũng phải đưa thiếp mời sao?”
Đỗ Hành cười nói: “Ta là Đỗ Hành nào dám làm bộ làm tịch trước mặt các vị gia?”
“Cho dù ta có làm đến Tuần Phòng Quân đô đốc, thì trước mặt các vị đại ca vẫn chỉ là tiểu đệ thôi.”
“Chỉ giỏi ăn nói.”
“Ha ha.”
“Sao chỉ có mình ngươi về, Đỗ Tuấn Kiệt đâu?”
Một tên thanh niên ngồi trên ghế liếc nhìn Đỗ Hành và Trương Vân Xuyên phía sau, rồi mở miệng hỏi.
“Phi Hổ Doanh sắp xuất phát đi Ninh Dương phủ rồi.” Đỗ Hành giải thích: “Đại ca ta phải ở lại Lâm Xuyên, hơn nữa lại bị thương, nên không đi được.”
Một tên thanh niên nói: “Dù sao hai người đều họ Đỗ, ai về cũng như nhau.”
“Lão Đỗ, lại đây, ta giới thiệu cho ngươi.”
Phạm Thanh Tùng, người có quan hệ khá tốt với Đỗ Hành, kéo hắn đến trước mặt ba tên thanh niên đang ngồi trên ghế.
Phạm Thanh Tùng là con trai tri huyện Hải Châu phủ Lâm Xuyên, hiện đang làm chủ sự ở phủ Lâm Xuyên, từ nhỏ đã chơi với Đỗ Hành và đám người này.
“Vị này là trưởng sứ phủ Đông Nam Tiết Độ Sứ, Lâm Bằng, Lâm thiếu gia.” Phạm Thanh Tùng giới thiệu.
“Lâm thiếu gia, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.”
Đỗ Hành đã nghe qua tên Lâm Bằng, hắn là con thứ hai của trưởng sứ tiết độ phủ, vội vàng nhiệt tình chào hỏi.
“Ừ.”
Lâm Bằng liếc nhìn Đỗ Hành, khẽ gật đầu coi như chào hỏi.
Đỗ Hành biết Đỗ gia mình có tiền, nhưng so với gia thế của vị này thì quả thực không đáng nhắc tới.
Vì thế, đối mặt với sự ngạo mạn của Lâm Bằng, trong lòng hắn không hề khó chịu.
Hắn biết đám thiếu gia này vốn ngạo mạn trong xương cốt.
Nếu không phải lần này có chuyện cần Đỗ gia ra tay, phỏng chừng bọn họ còn chẳng thèm nhìn hắn.
“Vị này là Triệu Văn Nghĩa thiếu gia phủ phán quan đại nhân Đông Nam Tiết Độ Sứ.”
“Gặp Triệu thiếu gia.”
Đỗ Hành cung kính hành lễ.
“Ừ.”
Triệu Văn Nghĩa là con thứ ba của phán quan tiết độ phủ, cũng là một nhân vật mà hắn không thể đắc tội.
“Vị này là Diệp Hạo thiếu gia phủ các chủ Tứ Phương Các tiết độ phủ.” Phạm Thanh Tùng tiếp tục giới thiệu.
“Gặp Diệp thiếu gia.”
Diệp Hạo không kiêu ngạo như hai vị kia, cười xua tay nói: “Đỗ huynh đệ, không cần đa lễ.”
“Chúng ta mới đến, còn chưa quen thuộc nơi này, sau này còn phải nhờ Đỗ huynh đệ chiếu cố nhiều hơn.”
“Diệp thiếu gia khách khí quá.” Đỗ Hành có chút thụ sủng nhược kinh nói: “Sau này có gì cần, cứ việc phân phó một tiếng là được.”
Diệp Hạo cười cười, khiến người ta cảm thấy ấm áp như gió xuân.
Ánh mắt của hắn dừng lại trên người Trương Vân Xuyên phía sau Đỗ Hành: “Đỗ huynh đệ, vị huynh đài này là?”
“À, xem ta này, suýt chút nữa quên giới thiệu.” Đỗ Hành vội vàng kéo Trương Vân Xuyên lên trước mặt giới thiệu: “Vị này là tiêu quan Trương Đại Lang trong Phi Hổ Doanh Tuần Phòng Quân.”
“Hắn là một vị luyện gia tử, ba năm người thường không lại gần được, rất được đại ca ta coi trọng.”
“Lần này chúng ta gặp phải sơn tặc tập kích, còn nhờ hắn đoạn hậu ngăn cản tặc, nếu không ta và đại ca có lẽ đã bỏ mạng trong tay sơn tặc rồi.”
Đỗ Hành ngay trước mặt nhiều thiếu gia như vậy mà hết lời khen ngợi Trương Vân Xuyên.
“Không ngờ Trương huynh đệ lại võ dũng như vậy, thất kính, thất kính.” Diệp Hạo chắp tay với Trương Vân Xuyên.
“Diệp thiếu gia đừng nghe hắn nói bậy, ta chỉ là một tiêu quan bình thường thôi, không dám nhận hai chữ võ dũng.” Trương Vân Xuyên cũng tỏ ra rất khiêm tốn.
“Ta nói lão Diệp, chỉ là một tên lính quèn thôi mà.” Nhị thiếu gia Lâm Bằng của trưởng sứ phủ bĩu môi nói: “Ngươi phí lời với hắn làm gì.”
“Chúng ta vẫn nên nói chính sự trước đi.”
Trương Vân Xuyên liếc nhìn Lâm Bằng, trong con ngươi lóe lên một tia khó chịu.
Diệp Hạo mỉm cười gật đầu với Trương Vân Xuyên, khom lưng ngồi xuống, không nói thêm gì nữa.
Dường như hắn cũng có chút kiêng kỵ vị nhị công tử trưởng sứ tiết độ phủ Lâm Bằng này.
“Đúng, đúng, chúng ta nói chính sự trước.”
Đỗ Hành kéo Trương Vân Xuyên ngồi xuống, dáng vẻ cung kính kia, phảng phất hắn mới là khách nhân của trang viên này vậy.
Sau khi ngồi xuống, Trương Vân Xuyên cũng đánh giá mấy vị thiếu gia này.
Qua lời giới thiệu vừa rồi, hắn biết trừ Phạm Thanh Tùng, Chu Nghiêu và vài người khác là người phủ Lâm Xuyên, có quan hệ không nhỏ với Đỗ gia ra.
Còn lại mấy vị này có lẽ đều là nhân vật phủ đại nhân vật Đông Nam Tiết Độ Sứ.
Dòng dõi đại nhân vật đông đảo, bọn họ có thể không kế thừa gia nghiệp, nhưng thân phận cũng không thể khinh thường.
Bọn họ tụ tập ở trang viên Đỗ gia, chuyện mà bọn họ muốn làm khiến Trương Vân Xuyên cũng vô cùng tò mò.
“Cái kia…” Lâm Bằng liếc nhìn Trương Vân Xuyên, mở miệng nói: “Chúng ta muốn nói chuyện, ngươi đừng ngồi ở đây, ra ngoài trước đi.”
“Lâm thiếu gia, hắn là người nhà.” Đỗ Hành vội vàng giải thích.
“Người nhà cũng không được.” Lâm Bằng không nhịn được nói: “Hắn chỉ là một tiêu quan nhỏ nhoi, cho nhà ta giữ cửa còn không đủ, ở đây ngồi ngang hàng với ta, là cái thá gì?”
Đỗ Hành nghe vậy, mặt đầy lúng túng.
Hắn cảm thấy Trương Vân Xuyên đầu óc linh hoạt, quan hệ với hắn cũng không tệ.
Đại ca hắn dặn dò, Trương Vân Xuyên có thể dùng được.
Hắn vốn định mang Trương Vân Xuyên đến đây để mở mang, trở thành trợ lực của mình.
Ai ngờ Lâm gia thiếu gia lại coi thường Trương Vân Xuyên, nói chuyện không nể mặt mũi chút nào.
“Trương huynh đệ, ngươi đi đường cũng mệt rồi, hay là cứ sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi trước đi.” Đỗ Hành ngượng ngùng nói với Trương Vân Xuyên.
Trương Vân Xuyên liếc nhìn Đỗ Hành, rồi đứng lên.
“Vậy các ngươi cứ nói chuyện, ta sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi một chút.”
Trương Vân Xuyên nói xong, liếc nhìn Lâm Bằng đang đầy mặt chế giễu, rồi nhanh chân bước ra cửa.
“Lâm thiếu gia, đang yên đang lành, ngươi so đo với một tiểu tiêu quan làm gì.”
“Hắn có chọc giận ngươi đâu.”
Thấy Lâm Bằng đuổi Trương Vân Xuyên ra ngoài, Chu Nghiêu, con trai đồng tri phủ Lâm Xuyên, cười nói.
“Hắn tưởng giết vài tên sơn tặc là có thể ngồi ngang hàng với chúng ta sao, hắn là cái thá gì?” Lâm Bằng dường như có thành kiến rất sâu với Trương Vân Xuyên.
Diệp Hạo, con trai các chủ Tứ Phương Các tiết độ phủ, liếc nhìn Lâm Bằng đang hùng hùng hổ hổ, không lên tiếng.
Lâm Bằng cậy mình là con nhà trưởng sứ tiết độ phủ, luôn quen thói hung hăng càn quấy.
Đừng nói hắn không vừa mắt một tiểu tiêu quan.
Ngay cả những người thân phận không thấp như bọn họ, cũng thường xuyên bị hắn coi như hạ nhân mà sai bảo.
Chỉ là mọi người nể mặt cha hắn, không muốn so đo mà thôi.
Huống hồ lần này hắn biết Lâm Bằng nổi giận với tiểu tiêu quan kia, thực tế là bất mãn với Tuần Phòng Quân.
Lâm gia và Ngô gia ở Lâm Xuyên đi lại rất gần.
Hàn gia là gia tộc lệ thuộc Ngô gia, lần này bị Tuần Phòng Quân đánh cho tổn thất nặng nề.
Lâm Bằng tự nhiên cũng không có cảm tình gì với Tuần Phòng Quân.
Trương Vân Xuyên ra khỏi phòng khách, nụ cười trên mặt tắt hẳn, thay vào đó là vẻ mặt âm trầm.
Mẹ nó, nếu không phải sợ gây thêm phiền phức không cần thiết, hắn đã phát tác tại chỗ rồi.
Chỉ là một nhị thiếu gia của trưởng sứ tiết độ phủ thôi, có gì mà hung hăng?
Dám coi thường mình, một tiêu quan quèn!
Trương Vân Xuyên đi tới phòng bên cạnh, ngồi xuống, càng nghĩ càng giận.
Hắn gọi lớn ra bên ngoài.
“Đổng Lương Thần!”
Hỏa trưởng Đổng Lương Thần đi theo hắn, lập tức bước vào phòng.
Thấy sắc mặt Trương Vân Xuyên không tốt, Đổng Lương Thần cũng không rõ vì sao.
“Tiêu quan đại nhân, có gì sai bảo?”
“Ngươi đưa tai lại đây.”
Trương Vân Xuyên vẫy tay với Đổng Lương Thần.