Chương 1697 Xưng đế!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1697 Xưng đế!
Chương 1697: Xưng Đế!
Đối với Trương Vân Xuyên mà nói, Quang Châu chẳng khác nào một mớ hỗn loạn.
Thực tế mà nói, hắn cũng không mấy hứng thú với Quang Châu.
Chỉ là bọn họ muốn tranh bá thiên hạ, mà Quang Châu lại là một vị trí chiến lược trọng yếu.
Chỉ cần chiếm được Quang Châu, việc mở rộng thế lực về mọi hướng sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Nếu Tống Đằng không muốn thỏa hiệp,
vậy hắn càng muốn cùng Liêu Châu, Tần Châu Tiết Độ Phủ đồng thời chia cắt Quang Châu trước đã, như vậy càng thêm thẳng thắn, bớt việc.
Có điều, Tống Đằng lại là một người thông minh.
Hắn biết rõ tình cảnh của Quang Châu.
Vị trí địa lý của Quang Châu vô cùng trọng yếu, gần như nằm ở nơi giao tranh của bốn phía.
Nếu hắn không dựa vào ai đó, sớm muộn gì cũng bị gặm nhấm đến không còn một chút cặn bã.
Phụ thân hắn còn tại vị thì còn có thể miễn cưỡng duy trì cục diện,
nhưng cũng đã khiến Quang Châu tiêu hao không ít.
Bây giờ, nếu hắn không đưa ra lựa chọn, vậy thì bọn họ thật sự sẽ mất tất cả.
Vì lẽ đó, đối mặt với những điều kiện cứng nhắc mà Trương Vân Xuyên đưa ra, bất luận hắn có nguyện ý hay không, hắn đều chỉ có thể đáp ứng.
“Trương đại tướng quân, trong Quang Châu Tiết Độ Phủ chúng ta hiện giờ vẫn còn không ít ý kiến trái chiều.”
“Nếu bây giờ tùy tiện đưa ra quy thuận Trấn Nam Đại tướng quân phủ, e rằng sẽ ồn ào không ít chuyện.”
“Đặc biệt là những tướng lĩnh nắm giữ trọng binh, nói không chừng sẽ cát cứ tự lập hoặc là tìm đến người khác.”
“Đến lúc đó lại thành một mối phiền phức.”
Tống Đằng nói với Trương Vân Xuyên: “Mong ngài cho ta thời gian nửa năm để thu xếp ổn thỏa mọi việc bên trong.”
“Đến lúc đó, ta sẽ giao cho ngài một Quang Châu hoàn toàn nghe lời.”
Trương Vân Xuyên tự nhiên hiểu rõ, nóng vội thì không ăn được đậu hũ.
Tống Đằng mới vừa lên vị, địa vị còn chưa vững chắc.
Nếu hắn thật sự mang Quang Châu đến quy thuận, tất yếu sẽ khiến không ít người bên trong phản đối.
Nếu Quang Châu lại phân liệt, nội chiến,
thì dù hắn có mạnh mẽ nuốt vào Quang Châu, phỏng chừng cũng sẽ khó tiêu hóa.
Những người này quen thuộc địa phương, nếu mỗi ngày dẫn người nổi dậy gây sự, vậy thì lại thành liên lụy đối với bọn họ.
Hắn cần Quang Châu thật tâm thật lòng quy thuận, trở thành một phần của Trấn Nam Đại tướng quân phủ, vì Trấn Nam Đại tướng quân phủ hiệu lực.
Sau đó, có những quan chức, tướng lĩnh địa phương của Quang Châu này hiệu lực.
Vậy hắn có thể nhanh chóng chỉnh hợp, tiêu hóa mảnh đất này, biến thành một phần thực lực của Trấn Nam Đại tướng quân phủ.
“Chuyện này không vội, cứ từ từ mà làm.”
Trương Vân Xuyên nói với Tống Đằng: “Ta còn có một chuyện khác cần ngươi làm.”
Tống Đằng ngơ ngác.
Chẳng lẽ còn có chuyện gì quan trọng hơn việc Quang Châu quy thuận Trấn Nam Đại tướng quân phủ sao?
Hắn tò mò hỏi: “Không biết Trương đại tướng quân cần ta làm chuyện gì?”
Trương Vân Xuyên liếc nhìn Tống Đằng, cười nói: “Xưng đế.”
“Xưng đế?”
Tống Đằng đầy vẻ kinh ngạc.
Bảo mình xưng đế?
Đùa gì vậy!
Quang Châu của mình còn nghèo đến đói meo.
Bây giờ bốn phía đều là địch.
Nếu xưng đế, chẳng phải tình cảnh càng nát bét?
Quang Châu Tiết Độ Phủ của bọn họ tuy rằng bây giờ bị triều đình coi là phản quân,
nhưng vẫn giương cờ hiệu “thanh quân trắc”, biện giải rằng bị gian thần hãm hại, nói xấu.
Nếu công khai xưng đế, chẳng phải là không đánh đã khai, thật sự không còn đường lui?
“Trương đại tướng quân, chuyện cười này không nên đem ra đùa.”
“Nếu ngài xưng đế, ta Tống Đằng sẽ là người đầu tiên ủng hộ.”
Tống Đằng nói với Trương Vân Xuyên: “Ta không có ý định xưng đế, hơn nữa thân thể này của ta cũng không đủ phân lượng…”
Trương Vân Xuyên cười ha hả.
“Ngươi đừng lo lắng, ta không phải dò xét ngươi.”
Trương Vân Xuyên trịnh trọng nói: “Ta bảo ngươi xưng đế ở Quang Châu là để khuấy đục cái vũng nước Đại Chu này.”
“Quang Châu của các ngươi bây giờ bốn phía đều là địch, vốn đã là đối tượng bị công kích.”
“Dù xưng đế hay không xưng đế, tình cảnh cũng chẳng khá hơn chút nào.”
Trương Vân Xuyên cười tủm tỉm nói: “Đã như vậy, sao không trực tiếp xưng đế, làm một tấm gương cho các phiên vương, phiên trấn?”
Đại não Tống Đằng đang nhanh chóng chuyển động.
Đối với chuyện xưng đế, hắn hoàn toàn chưa từng nghĩ tới.
Phải biết, xưng đế không phải là chuyện đùa.
Từ xưa đến nay, xưng đế đều là những người nắm giữ thực lực tuyệt đối.
Nhưng hắn là ai chứ?
Quang Châu của bọn họ như thế này, nếu xưng đế, lập tức sẽ trở thành chim đầu đàn, trở thành đối tượng công kích của mọi nơi.
Hiện tại chỉ là thế lực khắp nơi công kích bọn họ.
Một khi xưng đế, vậy thì thật sự mang tội danh phạm thượng làm loạn, mưu quyền soán vị…
“Hiện giờ các lộ phiên vương, phiên trấn trên danh nghĩa cống hiến cho triều đình, nhưng trên thực tế đã sớm cát cứ một phương.”
Trương Vân Xuyên giải thích: “Bọn họ không dám công khai giương cờ xưng đế là vì lo sợ bị vây công, trở thành đối tượng bị đả kích.”
“Ngươi hiện tại xưng đế ở Quang Châu, vậy bọn họ sẽ nghĩ như thế nào?”
“Ngươi, Tống Đằng, còn xưng đế được, thực lực của bọn họ mạnh hơn ngươi, tại sao lại không thể xưng đế, để thỏa mãn cơn thèm làm hoàng đế?”
“Cho dù có người không muốn xưng đế, những quan văn võ tướng dưới trướng bọn họ, e rằng cũng muốn làm một phen công thần tòng long.”
Trương Vân Xuyên cười nói: “Vì lẽ đó, chỉ cần ngươi đứng ra làm trước, vậy Đại Chu sẽ triệt để đại loạn.”
“Đến lúc đó ai nấy đều xưng vương xưng đế, thì Đại Chu triều đình còn ra cái thể thống gì nữa.”
“Đến lúc đó mọi người đều là mưu quyền soán vị, phản bội, thì Đại Chu triều đình có định tội phản bội chúng ta cũng chẳng còn quan trọng gì.”
Tống Đằng nghĩ kỹ lại thì đã hiểu dụng ý của vị đại tướng quân này.
Dù sao, vị đại tướng quân này hiện giờ đang mang thân phận phản bội.
Nếu kéo hết thảy mọi người xuống nước, biến thành phản bội hết thì ai cũng đừng nói ai.
Chỉ là bảo hắn làm chim đầu đàn này, thật sự khiến hắn có chút khó xử.
“Nhưng ta cũng không muốn làm hoàng đế, chỉ mong muốn mang theo bá tánh Quang Châu, trở thành một thành viên của đại tướng phủ…”
Trương Vân Xuyên vỗ vai Tống Đằng, nói: “Ngươi yên tâm, ngươi có thể làm hoàng đế, đến lúc đó cũng có thể thoái vị mà.”
“Chỉ cần thiên hạ đại loạn, ngươi có thể tự mình thoái vị, đến lúc đó ta vẫn sẽ không bạc đãi ngươi.”
Thực tế, Trương Vân Xuyên không muốn làm chim đầu đàn.
Dù sao, triều đình vừa miễn chức đại tướng quân của hắn, đồng thời định tội, hạ chỉ thảo phạt.
Nếu hắn lúc này vỡ bình không cần giữ, trực tiếp nhảy ra giương cờ phản,
thì các lộ thế lực đúng là không làm gì được hắn.
Nhưng nếu nóng vội nhảy ra xưng vương xưng đế như vậy, hình tượng quang minh chính đại của hắn sẽ bị tổn hại.
Đến lúc đó, người ta sẽ cho rằng hắn vội vã mưu quyền soán vị, kiếm cớ.
Cho dù sau này hắn làm hoàng đế, hình tượng cũng sẽ mất giá rất nhiều.
Muốn làm hoàng đế thì không thể tự mình nhảy ra, mà phải thuận theo đại thế, thuận theo lòng dân.
Hiện nay, Đại Chu còn chưa đại loạn, lúc này nhảy ra không phải là thời cơ tốt.
Vì lẽ đó, đẩy người khác ra làm chim đầu đàn là lựa chọn tốt nhất.
Không chỉ có thể dời đi sự chú ý của thiên hạ, mà còn giúp hắn tránh khỏi việc trực tiếp trở thành tiêu điểm dư luận.
Để Tống Đằng xông lên phía trước xưng đế, khuấy đục nước trước đã.
“Được thôi!”
Tống Đằng cắn răng, đồng ý.
“Đại tướng quân đã muốn ta xưng đế, vậy ta liền xưng đế!”
Tống Đằng nói với Trương Vân Xuyên: “Chỉ là, mọi việc của hoàng đế này đều nghe theo đại tướng quân.”
“Đại tướng quân muốn ta làm gì, ta liền làm nấy.”
Trương Vân Xuyên cười ha hả, nắm vai Tống Đằng nói: “Dễ bàn, dễ bàn.”
“Chúng ta sẽ tỉ mỉ thương thảo chuyện ngươi làm hoàng đế này…”