Chương 168 Thăm
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 168 Thăm
Chương 168: Thăm
Trương Vân Xuyên ở lại doanh trại của nghĩa quân Đông Nam tại Bạch Lang Khẩu một đêm. Sau khi xử lý ổn thỏa mọi việc, hắn sẽ trở về vào ngày mai.
Hắn hiện giờ là một kẻ bận rộn, không chỉ là Đại Soái của nghĩa quân Đông Nam, đồng thời còn là một đội quan của Phi Hổ Doanh thuộc Tuần Phòng Quân. Mục tiêu của hắn là phát triển song song cả hai bên. Hắn không chỉ muốn biến nghĩa quân Đông Nam thành một lực lượng quan trọng dưới trướng, mà còn muốn leo lên cao hơn, nắm trọn Phi Hổ Doanh trong tay, như vậy hắn mới có thể vững bước trên cả hai con đường.
Hắn vừa trở lại doanh trại, hỏa trưởng Lưu Tráng đã mang theo một bình trà tới, “Đội quan đại nhân, ngài đã về rồi ạ?”
“Ừ.”
Lưu Tráng chủ động rót cho Trương Vân Xuyên một chén trà, ân cần hỏi han: “Chuyến đi này của ngài có thuận lợi không?”
“Bây giờ sơn tặc trốn hết trong núi rồi, đi một chuyến mà đến cọng lông sơn tặc ta cũng không thấy.”
Trương Vân Xuyên ngước mắt hỏi: “Ngươi có chuyện gì sao?”
Lưu Tráng vội đáp: “Đội quan đại nhân, tiểu nhân nghe ngóng được đô đốc đại nhân đã hạ lệnh, muốn điều Phi Hổ Doanh chúng ta đến Ninh Dương phủ trừ tặc. Tiểu nhân nghĩ ngài có thể chưa biết nên đến báo cho ngài một tiếng.”
“Hả?” Trương Vân Xuyên hơi nhướng mày.
Điều bọn họ đến Ninh Dương phủ ư? Chuyện này chẳng tốt đẹp gì cho cam. Ninh Dương phủ đang treo giải thưởng tận 3 vạn lượng bạc để lấy đầu hắn đấy. Hắn mà đến Ninh Dương phủ chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.
“Tin tức có xác thực không?” Trương Vân Xuyên hỏi.
“Tin tức này là do một người cùng thôn báo cho tiểu nhân, chắc cũng phải tám chín phần mười.” Lưu Tráng đáp.
“Được, ta biết rồi. Ngươi làm tốt lắm.” Trương Vân Xuyên cười nói: “Sau này khi ta không có ở doanh trại, nếu có tin tức gì thì cứ để ý một chút.”
“Chuyện này ai cũng biết cả rồi, chúng ta không thể để mình tối tăm mù mịt được.”
“Dạ, đội quan đại nhân, tiểu nhân nhất định sẽ lưu ý.” Lưu Tráng được khen, nhất thời toe toét cười. Hắn được Trương Vân Xuyên đề bạt làm hỏa trưởng, trong lòng tràn đầy cảm kích. Chỉ là hắn mơ hồ cảm thấy vị đội quan đại nhân này dường như có điều giấu diếm mình, khách khí thì có, nhưng chưa thật sự tin tưởng hắn. Vì thế, hắn hy vọng có thể làm nhiều hơn để được đội quan đại nhân tín nhiệm và coi trọng. Chỉ có được đội quan đại nhân coi trọng, hắn mới có thể sống những ngày tốt đẹp.
“Ta có mua chút điểm tâm khi đi ngang qua thị trấn.”
Trương Vân Xuyên chỉ vào bọc điểm tâm trên bàn nói: “Ngươi cầm chia cho các huynh đệ đi.”
“Dạ!”
Lưu Tráng liền cầm lấy điểm tâm, rời khỏi lều trại.
Trương Vân Xuyên cúi đầu suy tư một lát, rồi lại mang theo một ít điểm tâm và lễ vật được gói ghém tinh mỹ đến lều của đô úy Đỗ Tuấn Kiệt.
“Đô úy đại nhân.”
Sau khi được vệ binh bẩm báo, Trương Vân Xuyên mang theo lễ vật tiến vào lều.
“Ồ, Trương huynh đệ đến rồi à.” Đỗ Tuấn Kiệt thấy Trương Vân Xuyên thì rất cao hứng, liền niềm nở chào đón: “Ngồi, ngồi đi.”
“Đô úy đại nhân, tiểu nhân đi dò hỏi động tĩnh của sơn tặc, tiện đường mua chút điểm tâm, ngài nếm thử ạ.”
Trương Vân Xuyên bước lên, đặt lễ vật lên bàn.
“Ngươi xem ngươi, đến là được rồi, còn mang đồ gì chứ.” Đỗ Tuấn Kiệt ngại ngùng nói: “Lại tốn kém rồi.”
“Chỉ là chút điểm tâm thôi mà, có đáng gì đâu.”
Trương Vân Xuyên tự giễu nói: “Nếu thật sự bảo ta đi mua đồ vật đáng giá ngàn vàng, thì dù có bán cả ta đi cũng không mua nổi.”
“Ha ha ha.”
Đỗ Tuấn Kiệt chỉ vào Trương Vân Xuyên cười nói: “Ngươi đó, cái miệng này còn dẻo hơn cả mấy tên hủ nho, làm đội quan đúng là uổng tài.”
“Đô úy đại nhân, được làm đội quan dưới trướng ngài, đó là phúc phận tám đời của tiểu nhân rồi, tiểu nhân thấy vừa vặn.”
“Ha ha ha.”
Đỗ Tuấn Kiệt lại cười lớn.
“Ngồi đi, đừng đứng nữa.”
“Dạ!”
Trương Vân Xuyên lúc này mới khom lưng ngồi xuống.
“Đô úy đại nhân, vết thương của ngài không sao chứ?”
“Không sao, không sao.” Đỗ Tuấn Kiệt nói: “Gãy có mấy cái xương thôi, dưỡng mười ngày nửa tháng là khỏi ấy mà.”
Đỗ Tuấn Kiệt nhìn Trương Vân Xuyên, mặt đầy cảm kích nói: “Trương huynh đệ à, lần này nhờ có ngươi đấy.”
“Nếu không có ngươi cứu ta, thì cái mạng già này của ta xem như bỏ ở trong tay sơn tặc rồi.”
Đỗ Tuấn Kiệt dẫn quân đi Lâm Xuyên phủ áp giải lương thảo và quân bị, ai ngờ nửa đêm gặp phải sơn tặc tập kích. Trương Vân Xuyên đã ở lại cản trở sơn tặc truy kích, sau đó khi hắn bị sơn tặc vây khốn, lại là Trương Vân Xuyên mạo hiểm xông vào vòng vây cứu hắn. Trong lòng hắn đối với Trương Vân Xuyên vô cùng cảm kích.
“Đô úy đại nhân, ngài nói gì vậy.” Trương Vân Xuyên nói: “Ngài đối tốt với ta như vậy, ngài gặp nguy hiểm, ta không cứu thì chẳng phải ta thành kẻ vong ơn bội nghĩa sao?”
“Cái thằng nhóc này biết nói chuyện ghê.”
Đỗ Tuấn Kiệt nghiêm mặt nói: “Dù sao đi nữa, cái mạng này của ta là do ngươi cứu về.”
“Ân cứu mạng này, Đỗ Tuấn Kiệt ta ghi nhớ trong lòng.”
“Ha hả, đô úy đại nhân, ngài đừng ghi nhớ trong lòng.” Trương Vân Xuyên cười nói: “Hay là ngài thưởng cho ta cái gì đi, bạc gì ta cũng không chê đâu.”
“Xéo đi cho khuất mắt.”
Đỗ Tuấn Kiệt ngẩn ra, chợt bật cười nói: “Lão tử vừa khen ngươi xong, ngươi đã trèo lên đầu lên cổ rồi, coi chừng ta phạt ngươi đấy nhé.”
“Đô úy đại nhân, ngài vừa nãy còn nói ta là ân nhân cứu mạng của ngài mà.”
“Mới đó mà đã trở mặt nhanh hơn lật sách, giờ lại sắp sửa muốn thu thập ta, trong lòng ta oan ức quá đi.”
“Đừng có giả bộ đáng thương nữa.”
“Mày còn tinh ranh hơn cả khỉ ấy chứ.”
Đỗ Tuấn Kiệt nói: “Nói đi, ngươi muốn cái gì, chỉ cần Đỗ Tuấn Kiệt ta có thể làm được, nhất định sẽ làm cho ngươi.”
“Đô úy đại nhân, thật hay giả đấy?”
“Có nói không thì bảo, không nói thì thôi.”
Trương Vân Xuyên xoa xoa tay nói: “Đô úy đại nhân, ngài xem lưu tiêu quan, ngô tiêu quan lần này đều không còn nữa, chẳng phải là đang trống hai chỗ sao…”
“Lão tử biết ngay là ngươi nhắm vào chuyện này mà!” Đỗ Tuấn Kiệt cười mắng.
“Người ta vừa mất, ngươi đã nhòm ngó vị trí của người ta rồi, tiểu tử này quá không trượng nghĩa.”
Trương Vân Xuyên nói: “Đô úy đại nhân, lời này của ngài ta không đồng ý đâu à nha, bọn họ đều là do chính tay ta chôn đấy chứ bộ…”
“Được rồi, được rồi.”
Đỗ Tuấn Kiệt nói: “Ngươi không nói thì ta cũng sắp xếp ổn thỏa cho ngươi rồi.”
“Đỗ Hành thay lão Lưu tiêu quan, ngươi thay lão Ngô tiêu quan.”
“Đô úy đại nhân, ta Trương Đại Lang thề sống ch.ết cống hiến cho ngài, nguyện vì ngài mà không ngại nước sôi lửa bỏng…”
“Đừng có nói mấy lời vô dụng đó.” Đỗ Tuấn Kiệt xua tay nói: “Lão Ngô ch.ết rồi, trong đội của hắn chỉ còn lại ba mươi người.”
“Ngươi tiếp nhận vị trí tiêu quan, mặc kệ ngươi dùng cách gì, phải nhanh chóng bổ sung nhân thủ cho ta.”
“Dạ!”
Trương Vân Xuyên thấy Đỗ Tuấn Kiệt đã chuẩn bị để mình tiếp nhận vị trí tiêu quan, trong lòng vô cùng mừng rỡ. Đội quan dưới trướng chỉ có hơn năm mươi người, còn tiêu quan thì có hơn một trăm người. Hắn ở trong Tuần Phòng Quân, lại leo lên được một bước nữa.
“Đô úy đại nhân, tiểu nhân vừa nghe nói chúng ta sắp xuất phát đi Ninh Dương phủ, chuyện này có thật không ạ?”
Sau khi hàn huyên một lúc, Trương Vân Xuyên thăm dò hỏi.
“Sáng nay ta mới nhận được điều lệnh.” Đô úy Đỗ Tuấn Kiệt nói: “Nhưng chuyện đó không liên quan gì đến chúng ta.”
“Hả?”
Trương Vân Xuyên không hiểu: “Chúng ta không đi ạ?”
“Ngươi nhìn cái bộ dạng này của ta xem, có đi được không?”
Đỗ Tuấn Kiệt liếc Trương Vân Xuyên một cái.
“Giáo úy đại nhân nói, bên ta cũng không yên ổn, muốn chúng ta ở lại Lâm Xuyên phủ, không cần đến Ninh Dương phủ tham gia trừ tặc.”
Trương Vân Xuyên nghe vậy thì mừng rỡ. Hắn còn đang cân nhắc, nếu thật sự bị điều đến Ninh Dương phủ trừ tặc, chắc hắn phải giả vờ bị cảm lạnh. Bây giờ xem ra, hắn không cần phải giả bệnh nữa rồi.
“Tuy rằng chúng ta không cần đến Ninh Dương phủ trừ tặc, nhưng công việc cũng không ít đâu.”
Đỗ Tuấn Kiệt dặn dò: “Ngươi cứ đi chỉnh đốn đội ngũ cho tốt đi, lát nữa ta sẽ nói cho ngươi biết phải làm gì.”
“Vâng ạ.”
“Vậy đô úy đại nhân, ngài cố gắng dưỡng bệnh.”
Trương Vân Xuyên nói: “Muốn ăn gì thì cứ bảo, ta sẽ đi chuẩn bị cho ngài.”
“Nếu như thèm đàn bà, ta cũng có thể chuẩn bị cho ngài luôn!”
“Xéo xéo xéo, không đứng đắn gì cả.”