Chương 1637 Sát ý!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1637 Sát ý!
Chương 1637: Sát Ý!
Trương Vân Xuyên hỏi vài câu rồi gật gù.
Diêu Đại Thụ này là người của Thủ Bị Doanh, đối với nhiều chuyện cũng không tham dự vào.
Lần này hắn vội vã chạy tới, vốn là muốn bắt trộm lập công.
Chứ không phải nghe theo mệnh lệnh của nha môn đến gây họa cho dân lành.
Hiểu rõ tình hình, thái độ của hắn đối với Diêu Đại Thụ dịu đi một chút.
“Ngươi dẫn người đến một bên nghỉ ngơi, cảnh giới.”
Trương Vân Xuyên dặn dò Diêu Đại Thụ: “Sau đó hộ tống ta đi Giang Ninh huyện. Hiện tại ta muốn hỏi Tam thúc công bọn họ một vài chuyện.”
“Tuân lệnh!”
Diêu Đại Thụ thấy đại tướng quân không trách tội mình, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vội dẫn người đến bên cạnh cảnh giới.
Trương Vân Xuyên cất bước đi về phía Tam thúc công và Lưu Đại Đầu.
Hai người này thấy vị Trương chưởng quỹ trước mắt lại là đại tướng quân, sợ đến mức muốn quỳ xuống xin tha.
Trương Vân Xuyên đưa tay đỡ họ.
“Tam thúc công, Lưu đại ca, các ngươi không cần phải sợ.”
Trương Vân Xuyên tươi cười nói với họ: “Lúc trước ta ẩn giấu thân phận là không muốn quấy rầy các ngươi, mong các ngươi chớ trách. Hiện tại các ngươi đã biết thân phận của ta, ta hy vọng các ngươi nói thật cho ta biết những gì đã biết.”
“Dạ, dạ.”
Biết được người trước mắt là đại tướng quân, dù từng trải như Tam thúc công giờ khắc này nói chuyện cũng có chút lắp bắp.
Đây chính là đại tướng quân nắm trong tay sinh tử của vô số người a.
Trương Vân Xuyên kéo họ đến một bên, tiếp tục truy hỏi: “Ruộng đất của Lưu Gia Oa chúng ta rốt cuộc có bao nhiêu mẫu? Mong các ngươi nói rõ sự thật.”
Tam thúc công thở dài một hơi, áy náy chắp tay nói: “Lúc trước không biết thân phận đại tướng quân, ta không dám vọng ngôn, xin đại tướng quân thứ tội. Lưu Gia Oa chúng ta trên thực tế có 510 mẫu đất. Có điều, trong danh sách đăng ký chỉ có 321 mẫu.”
Trương Vân Xuyên cau mày hỏi: “Vì sao có nhiều đất như vậy mà không đăng ký hết vào danh sách?”
Tam thúc công đáp: “Phàm là đăng ký trong danh sách thì phải nộp thuế. Bây giờ số đất này, trừ một phần nhỏ chia cho người Lưu Gia Oa, phần lớn đều bị người trên chia nhau. Chỉ cần không ai tra thì số lượng ruộng đất này chỉ là một con số lung tung, bọn họ có thể khai thiếu, nộp thiếu thuế. Cho dù số đất đã đăng ký trong danh sách cũng không thiếu vấn đề.”
Tam thúc công nói đến đây lại thở dài một hơi.
“Ở trấn Chu Gia chúng ta, Chu gia chính là hào cường! Chu gia từ trên xuống dưới hơn 100 miệng ăn, bây giờ muốn chia đất, lập tức liền ở riêng, đất thuộc về Chu gia, sau khi chia vẫn thuộc về họ Chu. Trừ cách này để chiếm nhiều đất, bọn họ còn khai gian nhân khẩu, chiếm thêm đất…”
Những điều Tam thúc công nói gần giống với Lưu Đại Đầu, chỉ là tỉ mỉ hơn.
“Quan lại trong nha môn tuy là bên trên phái xuống, nhưng là người xa lạ, rất dễ bị lừa. Hơn nữa, những quan lại này lúc đầu còn ra dáng, nhưng sau khi Chu gia đưa chút nữ nhân, tiền tài và đất đai thì họ nhanh chóng cấu kết với nhau, chia chác tang vật. Đừng xem những quan lại này ngày thường đạo mạo, nhưng thực tế sau lưng không biết bao nhiêu chuyện xấu!”
Tam thúc công chỉ vào chân què của Lưu Đại Đầu.
“Quan lại thì mặt trước một kiểu, sau lưng một kiểu. Ngày thường bắt vài kẻ làm xằng làm bậy, lại giả vờ cứu tế dân chúng thiếu ăn, dân không biết chuyện còn tưởng họ là người tốt. Thực tế, không ít hào cường chính là chó săn của họ! Phàm là những người mà quan không tiện ra mặt thu thập thì đều do hào cường đứng ra. Một bên đóng vai chính diện, một bên đóng vai phản diện. Đầu To này bị Chu gia đánh đó. Nếu không có ta là giáp trưởng đứng ra bảo đảm, đồng thời gom một khoản bạc hiếu kính thì chắc đầu to khó giữ được mạng.”
Trương Vân Xuyên tiếp tục hỏi: “Lẽ nào không có một vị quan tốt nào vì dân làm chủ sao?”
“Có chứ! Lúc trước Lương Thụy, huyện nha Giang Ninh, là một người tốt! Đất đai ở khu này của chúng ta là do chính ông ấy dẫn người đến đo đạc, hơn 500 mẫu đất đều do ông ấy tự tay giám sát đo đạc. Tiếc thay, Lương đại nhân không lâu trước đột nhiên mất tích, nghe nói bị tặc nhân hãm hại, đến giờ hài cốt cũng không tìm thấy. Từ khi Lương đại nhân mất, đất đai Lưu Gia Oa chúng ta báo cáo chỉ còn hơn 300 mẫu… Quan trên không cho chúng ta nói lung tung, nếu chúng ta nói bậy thì ai sẽ thu thập chúng ta?”
Nghe xong những lời này, Trương Vân Xuyên nắm chặt tay đến mức kêu răng rắc.
Bồ Giang Phủ này, trời cao hoàng đế xa, đúng là coi trời bằng vung!
Lúc trước Bồ Giang Phủ chủ động quy thuận, hắn đã để Lữ Minh Viễn, tri phủ Bồ Giang Phủ tiếp tục nhậm chức.
Chỉ là Lữ Minh Viễn không đồng tình với việc phủ đại tướng quân đo đạc lại ruộng đất, chia đất cho dân nên hắn đã bãi chức Lữ Minh Viễn, đồng thời cưỡng ép dời không ít nhà giàu đến Ninh Dương Phủ.
Hắn làm vậy là để giảm bớt cản trở cho việc đo đạc ruộng đất, chia đất cho dân.
Nhưng ai ngờ, bây giờ trên danh nghĩa đất đai đã được chia, sổ sách cũng đẹp, nhưng thực tế lại giấu nhiều vấn đề như vậy.
Phần lớn đất đai vẫn rơi vào tay một số quan chức và các hào cường nhỏ hơn.
Trương Vân Xuyên xoa xoa khuôn mặt lạnh lẽo.
Trong mắt hắn ánh lên vài phần sát ý.
Xem ra tình hình thực tế còn nghiêm trọng hơn báo cáo của Sở Quân.
Những quan viên mà họ phái đến Bồ Giang Phủ đã nhanh chóng bị tha hóa!
Ếch ngồi đáy giếng.
Chỉ từ những gì biết được ở Lưu Gia Oa cũng đủ để hắn ý thức được Bồ Giang Phủ có rất nhiều vấn đề.
“Lý Đại Bảo!”
Trương Vân Xuyên hỏi xong liền vẫy tay với Lý Đại Bảo.
“Đại tướng quân, có gì phân phó?”
Trương Vân Xuyên phân phó: “Lập tức dùng bồ câu đưa tin, bảo Triệu Lập Bân đến Bồ Giang Phủ một chuyến, tiện thể bảo hắn chọn mấy chục quan chức mang theo. Lại dùng bồ câu đưa tin cho Ninh Dương Thành, bảo Đôn đốc sứ Lý Đình tự mình đến Bồ Giang Phủ một chuyến, ta sẽ chờ hắn ở Phổ Giang Thành.”
“Tuân lệnh!”
“Lại điều một doanh binh mã của Tả Kỵ Quân tiến vào Bồ Giang Phủ.”
“Tuân lệnh!”
Trương Vân Xuyên hiểu rõ trong lòng.
Hắn có được thế lực như ngày hôm nay là nhờ vào những người nghèo khổ nhất.
Từ lưu dân ban đầu cho đến dân chúng bây giờ.
Chính vì hắn đưa ra khẩu hiệu người người có cơm ăn, người người có ruộng cày, người người có áo mặc mà họ mới đi theo hắn, đổ máu chiến đấu!
Để cho nhà giàu ủng hộ Đông Nam Tiết độ sứ Giang Vạn Thành bị lật đổ, cướp đoạt quyền to ở Đông Nam.
Bây giờ hắn ngồi ở vị trí cao, nếu không thể mưu phúc lợi cho dân chúng, không thể để họ sống những ngày tốt đẹp thì dân chúng sẽ có một cán cân trong lòng.
Họ sẽ không giúp đỡ hắn nữa.
Một khi mất đi sự ủng hộ của dân chúng thì thế lực của hắn sẽ mất đi căn cơ, sẽ sụp đổ!
Hắn xuất thân nghèo khổ, những người bên cạnh hắn cũng đều là người nghèo khổ.
Trong mắt những nhà giàu, hắn và những người này chỉ là nhà giàu mới nổi.
Hiện tại rất nhiều nhà giàu sợ hãi đao trong tay hắn nên mới thỏa hiệp, thậm chí nhượng lại lợi ích.
Chỉ khi nào hắn không có lượng lớn dân chúng ủng hộ thì thế lực của hắn sẽ biến thành lâu đài trên không.
Những nhà giàu kia có lẽ sẽ lập tức lật đổ hắn, kết cục của hắn sẽ rất thảm.
Vì vậy, hắn muốn đi đường dài thì nhất định phải nắm giữ một nhóm người ủng hộ trung thành, củng cố căn cơ của mình.
Mưu phúc lợi cho dân chúng, để dân chúng sống những ngày tốt đẹp thì dân chúng sẽ trước sau như một giúp đỡ hắn!
Đây không chỉ là một khẩu hiệu, mà còn liên quan đến sự sống còn của hắn!
Hiện tại có người bằng mặt không bằng lòng, đào căn cơ của hắn!
Đây là tuyệt đối không cho phép!