Chương 1614 Biện hộ cho!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1614 Biện hộ cho!
Chương 1614: Biện hộ!
“Cứu mạng a!”
“Cứu mạng!”
Đám quan sai vô cùng chật vật vừa thấy tuần tra Thủ Bị Doanh quân sĩ thì lớn tiếng kêu cứu.
Đội tuần tra thập trưởng ra hiệu, quân sĩ lập tức rút đao kiếm khỏi vỏ, nhanh chân tiến lên nghênh đón.
“Xảy ra chuyện gì vậy!” Thập trưởng nhìn hai bên thở hồng hộc, lớn tiếng chất vấn: “Vì sao lại dùng binh khí đánh nhau trên đường?”
“Quân gia!”
“Chúng ta là người của sòng bạc Đàm gia!”
Một hán tử sòng bạc vội vàng cáo trạng trước: “Mấy người này thua bạc muốn chạy!”
“Thật là chơi xấu mà!”
Hán tử sòng bạc tiến lên trước mặt thập trưởng, nói: “Quân gia, chuyện này chúng ta tự giải quyết được, không dám làm phiền quân gia.”
“Đem bọn chúng mang về cho ta!”
“Chỉ cần bọn chúng ngoan ngoãn nộp bạc thì mọi chuyện sẽ xong!”
Hán tử sòng bạc nháy mắt ra hiệu, đám người phía sau liền muốn xông lên lôi mấy tên quan sai phủ Ninh Dương đang cố gắng trốn chạy kia đi.
“Hắn nói hưu nói vượn!”
“Chúng ta là người của tri phủ nha môn!”
“Lần này phụng mệnh tri phủ đại nhân đến bắt Đàm Lão Tam…”
Thấy người sòng bạc đổi trắng thay đen, quan sai đầu lĩnh vội vàng biện giải.
Thập trưởng biết được mấy người này là quan sai của tri phủ nha môn thì trong lòng hơi giật mình.
Người của tri phủ nha môn đến Lục Động huyện bắt người, sao không báo trước một tiếng?
Thập trưởng hỏi: “Các ngươi nói là quan sai, có bằng chứng không?”
“Đây là yêu bài của ta!”
Quan sai lấy ra một tấm yêu bài từ trong áo vải thô, đưa cho thập trưởng.
Người của Đàm gia sòng bạc thấy tình thế không ổn khi quan sai và thập trưởng nói chuyện thì liền muốn bỏ trốn.
Đầu lĩnh quan sai ôm quyền nói: “Đại nhân, chúng ta phụng mệnh tri phủ đại nhân đến bắt Đàm Lão Tam.”
“Không ngờ sòng bạc của Đàm Lão Tam nuôi không ít người, Đàm Lão Tam dựa vào địa thế hiểm trở để chống cự đã đành, bây giờ còn có mấy huynh đệ bị bọn chúng bắt!”
“Mong đại nhân giúp chúng ta một tay!”
Thập trưởng nghe vậy thì lộ vẻ vui mừng.
Đây chẳng phải là công lao đưa tới tận cửa sao!
Bọn họ Thủ Bị Doanh mỗi ngày canh gác tuần tra, làm gì có cơ hội giết địch kiếm quân công.
Hiện tại nếu có thể hiệp trợ tri phủ đại nhân bắt Đàm Lão Tam, vậy thì là một công lớn.
Bọn họ đã sớm ngứa mắt Đàm Lão Tam rồi!
Đàm Lão Tam ỷ vào có người chống lưng nên mở sòng bạc trong thành, mấy ngày trước còn bắt cả một quân sĩ của Thủ Bị Doanh đến đánh bạc.
Nếu không phải tiêu quan đứng ra đòi người, phỏng chừng ngón tay cũng bị chặt mất rồi.
Chỉ là bọn họ chỉ phụ trách phòng giữ tuần tra Lục Động huyện, đả kích sơn tặc giặc cỏ, không có quyền nhúng tay vào chuyện địa phương.
Nếu không, bọn họ đã sớm san bằng sòng bạc của Đàm Lão Tam rồi!
Hiện tại người của Đàm gia sòng bạc lại dám động thủ với quan sai của tri phủ nha môn, quả thực là lật trời rồi!
“Bắt hết bọn chúng cho ta!”
Thập trưởng hưng phấn ra lệnh bắt đám người của Đàm gia sòng bạc.
“Chạy mau!”
Đầu lĩnh sòng bạc Đàm gia thấy tình thế không ổn thì lập tức bỏ chạy.
Bọn họ đúng là có chút quan hệ trong nha môn.
Nhưng trong quân thì không có.
Huống hồ đám lính này lục thân không nhận, chỉ nghe lệnh của Thủ Bị Doanh Ninh Dương Phủ.
Mà Thủ Bị Doanh Ninh Dương Phủ lại trực tiếp nghe lệnh Quân Cơ Các của phủ đại tướng quân.
Có thể nói quan hệ của bọn họ và đám lính này hoàn toàn không liên quan, xem như hai hệ thống khác nhau.
Lần này bọn họ đánh quan sai, nếu rơi vào tay đám lính này thì không chết cũng lột da.
Vì vậy, bọn họ thà rơi vào tay bộ đầu nha dịch Lục Động huyện còn hơn bị lính bắt.
Một khi bị lính bắt thì mọi chuyện sẽ rất phiền phức.
Hơn hai mươi người của sòng bạc Đàm gia lập tức giải tán, khiến thập trưởng Thủ Bị Doanh ngẩn người.
“Ái chà, còn dám chạy!”
Thập trưởng thổi còi mang theo bên mình.
Tiếng còi chói tai vang vọng trong thành Lục Động huyện.
Huyện thành Lục Động huyện không lớn, chỉ có năm con phố.
Các đội tuần tra xung quanh nghe thấy tiếng còi thì cho rằng gặp phải sơn tặc hoặc giặc cỏ nên nhanh chóng đến tiếp viện.
Chỉ trong chốc lát, tiêu quan Chu Dũng của Thủ Bị Doanh Ninh Dương Phủ đã tự mình dẫn năm mươi quân sĩ đến bên ngoài sòng bạc Đàm gia.
Sòng bạc Đàm gia đã bị hai ba chục quân sĩ Thủ Bị Doanh vũ trang đầy đủ vây kín.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Sao lại thổi còi?”
Tiêu quan Chu Dũng mặc giáp y, ra vẻ như gặp đại địch.
“Tiêu quan đại nhân!”
Thập trưởng tiến lên, nghiêm nghị nói: “Người của Đàm gia vây đánh quan sai của tri phủ nha môn Ninh Dương Phủ, còn giết chết ba người!”
“Cái gì?”
“Vây đánh quan sai, còn giết chết ba người?”
Tiêu quan nghe vậy thì kinh hãi.
Đàm Lão Tam này gan lớn quá rồi!
“Đàm Lão Tam đâu?”
“Bị chặn trong sòng bạc rồi!”
Tiêu quan liếc nhìn sòng bạc, mặt lạnh tanh.
“Lật trời rồi!”
“Xông vào bắt người cho ta!”
“Dám chống cự thì giết không tha!”
“Tuân lệnh!”
Tiêu quan vừa ra lệnh, quân sĩ Thủ Bị Doanh vũ trang đầy đủ liền đẩy khiên, mang đao xông vào phá cửa.
“Ầm!”
Cửa lớn sòng bạc bị phá tan, đám hán tử của Đàm gia trốn bên trong loạn thành một bầy, có kẻ nhảy cửa sổ, có kẻ cố gắng trốn ra cửa sau.
Nhưng lần này bọn chúng chọc phải Thủ Bị Doanh, nơi này đã bị vây kín, muốn trốn cũng không được.
Chỉ trong chớp mắt.
Đàm Lão Tam, ông chủ sòng bạc nghênh ngang ở Lục Động huyện, bị hai quân sĩ lôi xềnh xệch ra đường.
Bách tính vây xem nhìn Đàm Lão Tam tóc tai rối bời, vẻ mặt hoảng loạn thì chỉ trỏ, không ít người lộ vẻ hả hê.
Đàm Lão Tam dựa vào có người trong nha môn nên hoành hành bá đạo ở Lục Động huyện.
Hắn không chỉ mở sòng bạc mà còn lũng đoạn xưởng đậu hũ và sạp vải trong thành Lục Động huyện.
Không ít bách tính vừa hận vừa sợ hắn.
“Quan đại nhân đến!”
Khi tiêu quan Chu Dũng chuẩn bị áp giải Đàm Lão Tam về thì từ xa vang lên tiếng hô.
Chỉ thấy huyện lệnh Quan Bằng ngồi kiệu mềm đến, được hơn mười bộ khoái nha dịch chen chúc.
Thấy huyện lệnh Quan Bằng đến, tiêu quan Chu Dũng cau mày.
“Chu tiêu quan!”
Huyện lệnh Quan Bằng xuống kiệu mềm, chắp tay với tiêu quan Chu Dũng, coi như chào hỏi.
“Huyện lệnh đại nhân, cứu ta!”
Đàm Lão Tam thấy huyện lệnh đại nhân đến thì vội la lên cầu cứu.
Huyện lệnh Quan Bằng không để ý đến Đàm Lão Tam mà nói với tiêu quan Chu Dũng: “Chu tiêu quan, có thể cho ta mượn một bước nói chuyện không?”
Đối phương là huyện lệnh, mình chỉ là một tiêu quan.
Chu Dũng gật đầu, rồi cùng huyện lệnh Quan Bằng đi sang một bên.
“Chu tiêu quan, ngươi không biết đó thôi, Đàm Lão Tam là một người làm ăn có tiếng ở Lục Động huyện.”
“Xưởng đậu hũ, sạp vải, sòng bạc trong thành đều là của nhà hắn.”
“Đại tướng quân từng nói, nha môn phải bảo vệ và nâng đỡ những người làm ăn này.”
Huyện lệnh Quan Bằng nói với Chu Dũng: “Đàm Lão Tam là người làm ăn của Lục Động huyện, người của hắn phạm tội thì theo lý thuyết là do nha môn chúng ta quản hạt.”
“Ta hy vọng Chu tiêu quan có thể nể mặt ta, giao Đàm Lão Tam và đám người của hắn lại cho ta, ta sẽ thẩm lý kỹ càng, làm rõ nguyên do sự việc.”