Chương 1611 Bách tính khổ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1611 Bách tính khổ!
Chương 1611: Bách tính khổ!
“Tùng tùng tùng!”
“Có ai ở nhà không?”
Tiền Phú Quý vừa gõ cửa, vừa lớn tiếng gọi.
“Ai đó?”
Từ bên trong vọng ra giọng của một ông lão.
Tiền Phú Quý đáp lời: “Ta là người của nha môn!”
“Chi dát!”
Cánh cửa gỗ cũ nát hé ra một khe nhỏ, một ông lão gầy gò, khô héo thận trọng liếc nhìn Trương Vân Xuyên và những người đang đứng ngoài cửa.
“… Các ngươi, các ngươi tìm ai?”
Ông lão gầy gò thấy Trương Vân Xuyên và những người đi cùng ăn mặc hoa mỹ, khí độ bất phàm thì lộ vẻ căng thẳng, sợ sệt.
“Lão nhân gia.”
Tiền Phú Quý cười tươi rói, chỉ Trương Vân Xuyên đang đứng phía sau rồi giới thiệu: “Vị này chính là Trấn Nam đại tướng quân, ngài ấy muốn vào nhà xem một chút.”
Trấn Nam đại tướng quân?
Nghe vậy, ông lão kinh ngạc, nhìn bộ giáp trên người Trương Vân Xuyên, uy phong lẫm liệt, lúc này mới tin mấy phần.
Ông lộ vẻ kích động.
Bậc đại nhân vật như vậy sao lại đến nhà mình?
“Lão già xin dập đầu đại tướng quân…”
Sau một thoáng kinh ngạc, ông lão vội vàng mở toang cửa, định quỳ xuống trước Trương Vân Xuyên.
Trương Vân Xuyên thân là Trấn Nam đại tướng quân, danh tiếng vang xa, ở vùng Đông Nam này hầu như ai cũng biết.
Huống hồ, Tả Kỵ Quân dưới trướng Trương đại tướng quân khi đi ngang qua Long Hưng Phủ còn cho ông mười cân lương thực.
Nếu không có mười cân gạo đó, có lẽ ông đã chết đói ngoài đường rồi.
Trương Vân Xuyên nhanh chân tiến lên, đỡ ông lão dậy.
“Lão nhân gia, không cần đa lễ.”
Trương Vân Xuyên tươi cười nói: “Ta đi ngang qua Long Hưng thành, muốn vào nhà ngồi một chút, không biết có được không?”
Thấy vị đại tướng quân này muốn đến nhà mình ngồi chơi, ông lão vừa thụ sủng nhược kinh, vừa lộ vẻ ngượng ngùng.
“… Đại tướng quân là quý khách, ngài đến nhà tôi là phúc phận tu mấy đời của tôi rồi. Nếu không có đại tướng quân, chắc tôi chết đói lâu rồi.”
Ông lão ngập ngừng, ái ngại nói: “Chỉ là, chỉ là nhà tôi không có gì ngon để chiêu đãi, sợ thất lễ với đại tướng quân…”
“Lão nhân gia không cần khách khí như vậy.” Trương Vân Xuyên hòa ái nói: “Ta chỉ vào ngồi một lát, nói chuyện với ông thôi.”
Thấy Trương Vân Xuyên thái độ hòa nhã, ông lão nhất thời có cảm tình với ông hơn.
Ông vội vàng mời: “Nếu đại tướng quân không chê nhà lão già này nghèo hèn, mời đại tướng quân vào nhà ngồi chơi.”
Trương Vân Xuyên chắp tay: “Vậy thì làm phiền.”
Ông lão nghiêng người tránh đường, Trương Vân Xuyên và những người đi cùng bước vào cái sân nhỏ tồi tàn.
Trong sân trống trải, nhưng được quét dọn khá sạch sẽ.
Ông lão mời Trương Vân Xuyên, Lâm Hiền và Tiền Phú Quý vào gian nhà chính hơi tối tăm.
Trong nhà, ngoài hai cái tủ gỗ và một cái điện thờ ra, chẳng có gì đáng giá, có thể nói là nhà chỉ có bốn bức tường.
“Đại tướng quân, mấy vị đại nhân, mời ngồi.”
Ông lão lôi từ trong một gian phòng nhỏ ra hai cái ghế băng, dùng ống tay áo lau chùi rồi nhiệt tình mời Trương Vân Xuyên ngồi.
Sau khi mời Trương Vân Xuyên ngồi, ông lão lại vào phòng ôm ra một cái bình nước đen ngòm định đi lấy nước.
“Đại tướng quân, các ngài ngồi đợi chút, tôi đi nấu nước.”
“Lão nhân gia, chúng ta ngồi một lát thôi, không cần phiền phức vậy đâu.”
Trương Vân Xuyên gọi ông lão lại: “Ông cũng ngồi đi, ta muốn hỏi ông vài chuyện.”
Tiền Phú Quý tiến lên, nhận lấy bình nước từ tay ông lão, kéo ông ngồi xuống ghế băng.
Ông lão ngồi trên ghế, có chút băn khoăn, bất an.
Ông không biết vị đại tướng quân này đột nhiên đến nhà mình làm gì, cũng không biết ngài muốn hỏi chuyện gì.
“Lão nhân gia, ông đừng sợ.”
Trương Vân Xuyên thấy ông lão có vẻ thấp thỏm thì hòa ái an ủi: “Chúng ta đến nhà ông chỉ là tiện đường ghé qua thôi, không có ác ý gì đâu.”
Trương Vân Xuyên nói vậy, nhưng bên ngoài còn bao nhiêu quân sĩ mặc áo giáp, cầm binh khí đứng đó, ông lão vẫn có chút căng thẳng.
Trương Vân Xuyên an ủi một hồi, thấy ông lão vẫn còn sợ mình thì cũng đành chịu.
Trương Vân Xuyên chủ động hỏi: “Lão nhân gia, ông tên gì?”
Ông lão đáp: “Tôi họ Trương, là thứ ba trong nhà nên người ta gọi tôi là Trương Lão Tam.”
“Vậy thì thật trùng hợp, chúng ta lại là người cùng họ.”
Trương Lão Tam có chút co quắp nhìn Trương Vân Xuyên, không biết nói gì thêm.
Trương Vân Xuyên cười, lại hỏi: “Nhà có mấy người?”
Trương Lão Tam đáp: “Giờ chỉ còn lại mình lão già này thôi.”
“Nhà chỉ có một mình ông?”
“Đúng vậy.”
Trương Lão Tam giải thích: “Bà lão nhà tôi mất vì bệnh mấy năm trước rồi.”
“Vốn còn có một đứa con trai.”
“Nhưng mấy năm trước nó bị bắt đi tòng quân, vào Trấn Nam Quân làm lính, ai ngờ đi một đi không trở về, nghe nói chết ở Phục Châu rồi.”
“Lão già này vô dụng, đến hài cốt của con cũng không tìm về được…”
Nói đến đây, Trương Lão Tam không khỏi thở dài.
Trương Vân Xuyên và những người đi cùng nghe vậy, lòng trĩu nặng.
Trước đây, đại công tử Đông Nam Tiết Độ Phủ là Giang Vĩnh Dương xuất binh tấn công Phục Châu, mấy vạn Trấn Nam Quân hầu như bị tiêu diệt hoàn toàn.
Có lẽ con trai của ông lão đã mất trong trận chiến đó.
Một gia đình vốn êm ấm, vì chiến tranh mà giờ chỉ còn lại một ông lão cô đơn, thật xót xa.
Trương Vân Xuyên chuyển chủ đề: “Lão nhân gia, thường ngày ông làm nghề gì?”
“Nhà có ruộng không?”
“Nhà tôi không có ruộng.”
“Tôi ra ngoài thành kiếm củi, bán đi kiếm chút gạo ăn.”
Trương Lão Tam giải thích: “Nhưng mấy ngày nay có chiến tranh, khắp nơi binh hoang mã loạn, tôi cũng không dám ra ngoài.”
Trương Vân Xuyên thở dài, lại hỏi: “Trời lạnh thế này, sao nhà ông không đốt lửa?”
“Kiếm củi cũng phải đi hai mươi, ba mươi dặm.”
Trương Lão Tam bất lực đáp: “Củi kiếm được tôi bán hết để mua gạo ăn rồi, tôi chịu lạnh chút cũng được.”
Trương Vân Xuyên thấy trời lạnh thế này mà trong nhà không có lửa, ông lão lại mặc quần áo rách rưới, đơn bạc, lòng ông se lại.
So với những ngày làm cu li trước đây còn khổ hơn nhiều.
Cuộc sống của bách tính sao mà gian nan đến vậy.
Mình thân là Trấn Nam đại tướng quân, trách nhiệm trên vai thật nặng nề.
“Đại tướng quân, nói ra thì tôi còn phải cảm ơn ngài.”
“Mấy vị quân gia dưới trướng ngài thật là người tốt!”
Trương Lão Tam đột nhiên nói: “Lúc trước, nhà tôi bị bọn Hữu Kỵ Quân cướp hết gạo rồi.”
“Tôi không còn cách nào, đành phải đi xin ăn khắp nơi, nhưng nhà nào cũng bị cướp gần hết, tôi xin ba ngày trời không được một hạt gạo.”
Nói đến đây, giọng ông nghẹn ngào: “Nếu không có Tả Kỵ Quân của ngài đi ngang qua, chắc tôi chết đói ngoài đường rồi.”
“Tả Kỵ Quân không chỉ cứu mạng tôi, còn cho tôi mười cân gạo để sống qua ngày, họ thật là người tốt…”
Biết được Tả Kỵ Quân dưới trướng mình làm việc tốt như vậy, Trương Vân Xuyên cũng rất vui mừng.
Trương Vân Xuyên ân cần hỏi: “Lão nhân gia, giờ trong nhà còn gạo không?”
“Còn, còn!”
Ông lão vội nói: “Giờ tôi không phải đi kiếm củi nữa, mỗi ngày chỉ ăn một bữa nên gạo còn nhiều lắm.”
“Đợi bên ngoài thái bình, tôi sẽ ra ngoài kiếm củi tiếp, đến lúc đó có thể đổi gạo.”
Trương Vân Xuyên nhìn ông lão gầy gò, lòng trĩu nặng.
Thời buổi binh đao loạn lạc, cuộc sống của ông lão này quá khó khăn.
Dưới sự cai trị của mình, không biết còn bao nhiêu người dân khổ sở như ông.