Chương 1588 Tự mình tan vỡ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1588 Tự mình tan vỡ!
Chương 1588 Tự Mình Tan Vỡ!
Mấy ngày sau.
Đông Nam Tiết Độ Phủ, Giang Châu.
Trong nha môn Tiết Độ Phủ, lụa màu được treo giăng, giấy đỏ dán khắp nơi, phòng bị nghiêm ngặt, trong không khí tràn ngập bầu không khí vui mừng.
Bên trong Long Hổ Đường, Trấn Nam Quân đô đốc Dương Uy cười tươi như hoa.
Vài tên thợ may đang cầm mấy bộ y phục mới may đến, mời hắn mặc thử.
“Khương đại nhân, ta mặc bộ đồ mới này thế nào?”
Dương Uy giang hai cánh tay, xoay một vòng tại chỗ, hỏi dò Chi độ sứ Khương Hạo Ngôn đang đứng bên cạnh.
Khương Hạo Ngôn chẳng có tâm tư nào mà ngắm nghía y phục mới của Dương Uy.
Có điều hiện tại Dương Uy được triều đình chống lưng, đồng thời tự phong là Đông Nam Tiết độ lưu hậu, hắn không dám đắc tội.
Khương Hạo Ngôn lạnh nhạt khen một câu: “Bộ đồ mới này cắt may không tệ, xem ra rất vừa vặn.”
Dương Uy cũng nhìn ra dáng vẻ Khương Hạo Ngôn tâm sự nặng nề.
“Vậy chọn bộ này!”
“Tuân lệnh!”
Dương Uy nói với thợ may một tiếng, rồi đi vào gian phòng bên trong, thay bộ đồ mới.
Sau khi Dương Uy ra ngoài, đi thẳng đến một bên ngồi xuống.
Hắn nâng chung trà lên nhấp một ngụm, liếc nhìn Khương Hạo Ngôn rồi hỏi: “Khương đại nhân vì sao rầu rĩ không vui thế?”
Khương Hạo Ngôn nhìn Dương Uy ngồi vững chãi, trong lòng nặng nề thở dài một hơi.
“Dương đại nhân, hiện tại Giang Châu bấp bênh nguy hiểm, ta làm sao mà cao hứng cho nổi.”
Khương Hạo Ngôn cũng khom lưng ngồi xuống, mở miệng nói: “Đội quân của Tào Thuận cách Giang Châu ta chưa đến 50 dặm.”
“Tào Thuận kia là một trong những đại tướng có tiếng dưới trướng Trương Đại Lang, lần này hắn lại dẫn theo mấy vạn cường binh tinh nhuệ.”
“Mà Giang Châu ta, trừ số già yếu bệnh tật mới trưng tập được hơn 2 vạn quân để thủ thành ra, thì chẳng có một nhánh binh nào có thể chiến cả.”
“Đại quân Tào Thuận vừa đến, đến lúc đó cái đầu trên cổ chúng ta khó mà giữ được…”
Giang Châu hiện tại chẳng khác nào ngọn đèn trước gió, lúc nào cũng có thể bị dập tắt.
Vậy mà vị Dương đô đốc chấp chưởng quyền hành trước mắt lại dồn hết tâm tư vào việc chuẩn bị nghi lễ nhậm chức Tiết độ sứ, tiêu hao tiền của vào những việc này.
Theo Khương Hạo Ngôn, chuyện này quả thật là lẫn lộn đầu đuôi.
Nếu Giang Châu không giữ được, dù thánh chỉ triều đình có đến, hắn lên làm Tiết độ sứ thì có ích gì?
Cũng không biết triều đình nghĩ gì, lại chọn một kẻ ngu ngốc như vậy để thay Giang Vạn Thành làm Tiết độ sứ!
“Ha ha ha!”
“Khương đại nhân, ta còn tưởng ngươi lo lắng chuyện gì to tát lắm!”
“Hóa ra là lo Giang Châu thất thủ.”
Đối mặt với Khương Hạo Ngôn đang lo lắng, Dương Uy lại tỏ ra bình chân như vại.
“Ta thấy ngươi lo lắng thừa rồi!”
Dương Uy nắm chắc phần thắng nói: “Hiện tại Giang Châu chúng ta đúng là chỉ có hai vạn quân già yếu mới trưng tập.”
“Nhưng ở phương bắc, chúng ta còn có mấy vạn đại quân kia mà!”
“Hữu Kỵ Quân cùng tân quân gộp lại, binh mã vượt quá năm vạn người!”
Dương Uy nói với Khương Hạo Ngôn: “Phó tướng Phùng Bình của Hữu Kỵ Quân đã phái người đến báo, bọn họ đã giết chết đô đốc Trần Trường Hà, nắm giữ Hữu Kỵ Quân rồi.”
“Chỉ cần giết thêm đô đốc Giang Vĩnh Tài của tân quân nữa thôi, thì đám tân binh kia cũng sẽ nằm trong tay chúng ta.”
“Có hai đạo quân này, Tào Thuận dù đến Giang Châu thì sao?”
Dương Uy cười lạnh một tiếng nói: “Đến lúc đó ta sẽ biến vùng ngoài Giang Châu Thành thành nơi chôn xương của Tào Thuận!”
“Giang Vạn Thành kia mê muội vô năng, dẫn đến Đông Nam Tiết Độ Phủ ta mất thành mất đất, để cho lũ tặc tử như Trương Đại Lang thừa cơ.”
“Chỉ cần ý chỉ triều đình vừa đến, ta sẽ là Đông Nam Tiết độ sứ!”
“Đến lúc đó ta sẽ chấn chỉnh lại Đông Nam Tiết Độ Phủ…”
“Báo!”
Khi Dương Uy, kẻ tự phong là Đông Nam Tiết độ lưu hậu, đang mơ mộng về tương lai tốt đẹp thì một tên người đưa tin hô to xông vào Long Hổ Đường.
Dương Uy nghe thấy tiếng kêu gào bên ngoài, trên mặt vẫn mang theo nụ cười.
Dương Uy cười với Khương Hạo Ngôn: “Chắc chắn là Phùng Bình của Hữu Kỵ Quân đắc thủ, báo tin thắng trận đến đây.”
Theo hắn thấy, Giang Vĩnh Tài trước kia chỉ là một thương nhân mà thôi.
Nếu không phải ỷ vào quan hệ với Tiết độ sứ đại nhân, thì hắn cũng không thể chấp chưởng tân quân.
Một kẻ không biết gì về binh lại chấp chưởng tân quân, đối phó thì quá dễ dàng.
Phùng Bình có thể giết Trần Trường Hà để nắm Hữu Kỵ Quân, thì việc thuận tay bắt luôn tân quân cũng chẳng đáng là bao.
“Đạp đạp!”
Một tên thân vệ dẫn người đưa tin vào Long Hổ Đường.
Dương Uy khẽ nhíu mày khi nhìn thấy dáng vẻ chật vật của người đưa tin.
Đây chẳng phải là người của phủ mình sao?
“Rầm!”
Người đưa tin vừa thấy Dương Uy liền quỳ rầm xuống đất.
“Lão gia!”
Người đưa tin vừa mở miệng đã gào khóc.
“Hữu Kỵ Quân toàn quân bị diệt rồi!”
“Công tử cũng không trốn thoát được, cũng chết rồi!”
Nghe vậy, vẻ mặt Dương Uy nhất thời cứng đờ.
“Ngươi nói cái gì?!”
Dương Uy bật dậy, nhanh chân đến trước mặt người đưa tin, vội hỏi: “Cái gì mà Hữu Kỵ Quân toàn quân bị diệt, con ta đâu, nói rõ ràng!”
Hắn đã phái con trai mình đến Hữu Kỵ Quân để làm liên lạc viên, khuyên Phùng Bình phản chiến, và ở lại trong Hữu Kỵ Quân của Phùng Bình.
Hiện tại một tên thân vệ bên cạnh con trai hắn trở về, vậy con trai hắn đâu?
“Ô ô ô…” Người đưa tin lau nước mắt nói: “Lão gia, tân quân nương nhờ vào Tả Kỵ Quân, hai đạo quân liên thủ, Hữu Kỵ Quân thảm bại.”
“Chúng ta thấy tình thế không ổn, che chở công tử chạy về Giang Châu, nhưng vẫn chậm một bước, bị quân địch truy kích vây khốn.”
“Công tử bị thương nặng, trước khi chết dặn ta chạy về báo tin cho lão gia, bảo lão gia mau chóng rời khỏi Giang Châu…”
Dương Uy không thể tin vào tai mình, hắn tức giận túm chặt cổ áo người đưa tin, trừng mắt rống lớn: “Con ta chết rồi ư?”
“Ngươi dám nói dối!”
“Lão gia, ta không dám nói dối, câu nào cũng là thật cả.”
Nhìn người đưa tin đầy vẻ bi thống, Dương Uy ngây người tại chỗ, hai tay vô thức buông người đưa tin ra.
Mấy giây sau.
Dương Uy mới lảo đảo lùi lại mấy bước, ngồi phịch xuống ghế, sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt có chút dại ra.
Chi độ sứ Khương Hạo Ngôn ngồi bên cạnh cũng đầu óc trống rỗng.
Bọn họ hy vọng Hữu Kỵ Quân không…
Vậy mà lại thành ra thế này?
Trong gian phòng rơi vào tĩnh mịch đến lạ.
Dương Uy vừa nãy còn vui vẻ chuyện trò, giờ phút này đã tê liệt trên ghế, cả người phảng phất như người mất hồn.
“Dương đại nhân, Dương đô đốc?”
Khương Hạo Ngôn gọi vài tiếng, nhưng Dương Uy vẫn tê liệt trên ghế, không nhúc nhích, phảng phất như không nghe thấy gì.
“Ai!”
Thấy cảnh này, Khương Hạo Ngôn trong lòng nổi lên sóng thần cũng không ở lại lâu, chắp tay rồi bước nhanh rời khỏi Long Hổ Đường.
Hữu Kỵ Quân toàn quân bị diệt, con trai của Dương Uy phái đi làm liên lạc viên cũng chết rồi.
Đây đúng là tin kinh thiên động địa.
Giang Châu xong rồi.
Ở lại Giang Châu chỉ có con đường chết.
Công danh phú quý gì vào lúc này đều trở nên không quan trọng.
“Đi mau, mau rời khỏi Giang Châu!”
“Giang Châu xong rồi!”
Khương Hạo Ngôn trở về phủ đệ, vội vội vàng vàng bảo người nhà mang theo ít của cải, rồi lập tức chạy ra khỏi Giang Châu Thành.
Khương Hạo Ngôn hiểu rõ.
Dù triều đình có chống lưng Dương Uy, thì nước xa không cứu được lửa gần.
Hiện tại Hữu Kỵ Quân lại toàn quân bị diệt, Giang Châu không thể giữ được nữa rồi.
Lúc này không trốn thì còn chờ đến khi nào?
Vì vậy, đất đai ruộng vườn gì hắn đều không lo được, chỉ vội vã mang theo gia quyến già trẻ trốn khỏi Giang Châu.
Dương Uy chịu đả kích nặng nề, trực tiếp mất hết tinh thần, đến nỗi quên cả việc phong tỏa tin tức.
Khi Khương Hạo Ngôn chạy ra khỏi Giang Châu Thành, tin tức Hữu Kỵ Quân chiến bại đã nhanh chóng lan truyền khắp thành.
Trong nhất thời, Giang Châu chấn động.
Những gia tộc quyền quý kia trong lòng rối như tơ vò.
Khủng hoảng tràn ngập khắp các phủ đệ.
Chỉ trong vòng nửa canh giờ, một lượng lớn quyền quý Giang Châu chen chúc nhau bỏ trốn.
Khi Dương Uy biết được có nhiều người bỏ trốn, muốn phái người đi phong tỏa ngăn cản thì đã không kịp nữa rồi.
Bởi vì trừ một ít nhân viên của Tiết Độ Phủ ra, những người như Chi độ sứ Khương Hạo Ngôn, Phán quan Đặng Tùng và một đám quan lại cấp cao khác đã sớm biết tin và trốn đi từ trước.
Tào Thuận còn chưa giết đến Giang Châu, chỉ một tin tức thôi mà toàn bộ Giang Châu Thành đã tự mình loạn lên trước rồi.