Chương 1584 Tính toán nhỏ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1584 Tính toán nhỏ!
Chương 1584: Tính toán nhỏ!
Phó tướng Hữu Kỵ Quân, Phùng Bình, cảm thấy chiến mã dưới thân đang bất an xao động.
Trên chiến trường, Hữu Kỵ Quân cũng phát hiện Tả Kỵ Quân đang tiến đến từ phương bắc. Rất nhiều người theo bản năng dừng truy kích đám tân binh.
“Đô đốc đại nhân, hơn 1 vạn quân của Tả Kỵ Quân đã kéo đến!”
Kỵ binh trinh sát từ xa phi nhanh tới, ôm quyền bẩm báo Phùng Bình.
“Khốn kiếp!”
“Chu Hùng cáo già cuối cùng cũng lộ đuôi, không nhịn được muốn kiếm chác!”
“Lão tử còn tưởng bọn chúng ăn chay không đấy!”
Đối mặt với đại quân Tả Kỵ Quân, Phùng Bình không hề kinh hoảng, ngược lại còn thấy hưng phấn.
Bởi vì hắn đã có chuẩn bị từ trước!
Hắn biết, khi mình tấn công đám tân binh, Tả Kỵ Quân ngửi thấy mùi máu tanh chắc chắn sẽ tới kiếm lợi!
Vậy nên hắn đã giữ lại 5000 tinh binh thiện chiến nhất, chỉ chờ Tả Kỵ Quân tới mà thôi!
Tả Kỵ Quân từ Hải Châu đuổi tới tận Giang Châu, cứ như đám ruồi nhặng đáng ghét, đuổi mãi không đi!
Hắn biết Tả Kỵ Quân không có bao nhiêu quân.
Nếu Hữu Kỵ Quân và đám tân binh có thể liên thủ, nuốt trọn Tả Kỵ Quân không phải là vấn đề!
Có điều Tả Kỵ Quân quá mức trơn trượt, cứ như cá chạch, khiến bọn họ không tìm được cơ hội tiêu diệt đám quân này!
Bọn họ dừng lại, Tả Kỵ Quân cũng dừng.
Bọn họ rút lui, Tả Kỵ Quân liền tấn công mãnh liệt vào đội quân hậu vệ, thừa cơ cắn xé vài miếng.
Bọn họ sơ sẩy bất cẩn nhiều lần, bị cắn đến máu me đầm đìa.
Nếu bọn họ quay đầu quyết chiến với Tả Kỵ Quân, thì Tả Kỵ Quân lập tức quay đầu tháo chạy, căn bản không cho bọn họ cơ hội.
Mục đích của Tả Kỵ Quân rất đơn giản, đó là bám theo phía sau.
Vừa trì hoãn bước tiến viện trợ Giang Châu của bọn họ, vừa từng miếng từng miếng ăn mòn lực lượng.
Đối mặt với lối đánh du côn này của Tả Kỵ Quân, bọn họ vừa tức vừa giận, nhưng không làm gì được.
Bất kể là mai phục hay vu hồi bao bọc, đối phương đều ứng phó thành thạo.
Bây giờ bọn họ đang giao chiến với đám tân binh, Tả Kỵ Quân cuối cùng cũng không nhịn được mà nhào lên.
“Truyền lệnh!”
Phùng Bình lớn tiếng hạ lệnh: “Không cần để ý đến đám tân binh đã tan tác kia!”
“Lập tức chỉnh đốn đội ngũ, nghênh chiến Tả Kỵ Quân!”
“Hôm nay lão tử phải trút cơn giận này!”
Đám tân binh đã bị đánh tan tác, không còn uy hiếp lớn.
Phùng Bình lập tức điều chỉnh, nghênh chiến Tả Kỵ Quân.
Mấy ngày qua bọn họ bị Tả Kỵ Quân truy đuổi, hao binh tổn tướng, trong lòng kìm nén lửa giận.
Nhưng vì phải về viện trợ Giang Châu, trước sau không tìm được cơ hội phản kích.
Đã nhiều lần muốn giăng bẫy tiêu diệt hơn vạn quân Tả Kỵ Quân này, nhưng đối phương không hề mắc lừa.
Cũng may lần này Tả Kỵ Quân không nhịn được mà ra tay.
Đây là cơ hội tốt để tiêu diệt chúng!
Chỉ là phó tướng lão Vương quá vô dụng!
Hắn được giao nhiệm vụ phòng ngự Tả Kỵ Quân, ai ngờ lại nhanh chóng thua trận như vậy.
Phải biết, dưới tay hắn có tới 5, 6 ngàn quân đấy.
Xem ra Tả Kỵ Quân vẫn còn vài phần bản lĩnh!
Chỉ có điều, chỉ với hơn vạn quân mà dám xông lên, Tả Kỵ Quân cũng thật là cuồng vọng!
“Đừng đuổi nữa!”
“Chỉnh đốn đội ngũ, chuẩn bị nghênh chiến Tả Kỵ Quân!”
Lính liên lạc chạy nhanh trên chiến trường, truyền mệnh lệnh của phó tướng Phùng Bình xuống.
Những binh mã Hữu Kỵ Quân đang truy kích đám tân binh, sau khi nhận được quân lệnh, lúc này mới dừng bước, thu nạp nhân mã, chỉnh đốn đội ngũ.
Sự xuất hiện của Tả Kỵ Quân cho đám tân binh bại trận cơ hội thở dốc.
Tuy rằng phần lớn binh mã đã tan tác, không thể thu nạp được, nhưng Giang Vĩnh Tài, vị đô đốc tân quân, cuối cùng cũng coi như thoát hiểm. Với hơn 3000 quân lưu thủ đại doanh tiếp ứng, hắn đã ổn định được trận tuyến.
Chỉ có điều, đám tân binh đã bại quá thảm.
Tổn thất nặng nề là một chuyện, đội hình xây dựng cũng bị phá tan.
Ngoại trừ 3000 quân mà Giang Vĩnh Tài để lại đại doanh còn có chút sức chiến đấu, chủ lực đã tan tác, trong thời gian ngắn không thể chiến đấu được nữa.
Hữu Kỵ Quân vội vàng chỉnh đốn đội ngũ nghênh chiến Tả Kỵ Quân, nên không rảnh để ý đến đám tân binh đã tan tác.
Giang Vĩnh Tài cũng biết, trên chiến trường, có thêm một phần sức mạnh là có thêm một phần thắng.
Sau khi ổn định trận tuyến, hắn vội phái người đi thu nạp binh mã tản mát xung quanh, muốn quay lại chiến trường, báo thù rửa hận.
Trong khi Hữu Kỵ Quân đang bận dừng truy kích, thu nạp binh mã, thì Tả Kỵ Quân đã không thể chờ đợi thêm mà phát động tấn công.
Tuy rằng Tả Kỵ Quân vừa trải qua một trận chiến, nhưng đối mặt với 5, 6 ngàn quân già yếu bệnh tật của Hữu Kỵ Quân, họ đã đánh tan đối phương ngay khi vừa chạm mặt.
Rất nhiều tướng sĩ ở hàng ngũ phía sau của Tả Kỵ Quân thậm chí còn chưa có cơ hội vung đao, thì Hữu Kỵ Quân đã bị đánh tan.
Bây giờ họ đã đến chiến trường nơi Hữu Kỵ Quân và đám tân binh giao chiến.
Ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trong không khí, không ít tướng sĩ Tả Kỵ Quân đều nóng lòng muốn thử, vô cùng hưng phấn.
Kể từ sau trận đại chiến với Phục Châu Quân, những tướng sĩ Tả Kỵ Quân đóng giữ Trần Châu này đã rất lâu rồi chưa được đánh một trận ra trò.
Ngoài việc thao luyện khô khan ngày qua ngày, họ còn phải giúp đỡ dân chúng Trần Châu sửa cầu lót đường.
Cuộc sống như vậy họ đã sớm chán ngán.
Chiến sự ở Quang Châu cũng không đến phiên họ.
Lần này vất vả lắm mới đến được Hải Châu, chuẩn bị làm một vố lớn.
Nhưng ai ngờ, khi họ vừa giao chiến quy mô nhỏ với Hữu Kỵ Quân và đám tân binh, thì Đông Nam Tiết Độ Phủ đã đại bại ở Ninh Dương Phủ.
Hữu Kỵ Quân và đám tân binh rút về Hải Châu, rồi lại về phòng thủ Giang Châu.
Bọn họ mang đao muốn nhào tới đánh một trận cho đã, nhưng đô đốc đại nhân vẫn luôn kìm kẹp, không cho họ quyết chiến.
Vì thế, họ vẫn luôn phải đánh những trận trẻ con, chỉ ăn được chút quân hậu vệ nhỏ lẻ của địch.
Bây giờ cuối cùng cũng có thể quyết chiến, có thể thoải mái chém giết một hồi.
Điều này khiến các tướng sĩ Tả Kỵ Quân hưng phấn như thể vừa hít thuốc lắc.
Các tướng sĩ Tả Kỵ Quân sắp xếp 20 hàng quân, bước chân chỉnh tề mạnh mẽ, chậm rãi tiến về phía Hữu Kỵ Quân trên chiến trường.
Lần này đến phiên Hỏa Tự Doanh của Ngưu Nhị đánh trận đầu.
Ngưu Nhị, vị giáo úy này, cũng rất hưng phấn, cảm thấy máu trong người đang sôi trào.
Phủ đại tướng quân đã sớm định ra quy củ.
Trong mỗi trận chiến, phần thưởng cho đội quân đánh trận đầu sẽ cao hơn một bậc.
Đặc biệt là mấy đội quân đầu tiên, phàm là sống sót, dù không có bất kỳ thu hoạch nào, cũng có mấy lượng bạc!
Đương nhiên, nếu có thu hoạch, thì không chỉ được thưởng kim ngân châu báu vải vóc, mà còn có thể được đề bạt!
Vì lẽ đó, các quân binh mã dưới trướng phủ đại tướng quân, mỗi khi gặp trận chiến, đều tranh nhau cướp cơ hội đánh trận đầu.
Tuy rằng đánh trận đầu thương vong lớn, nhưng cơ hội cũng nhiều.
Đối với đại đa số binh lính xuất thân hàn vi mà nói, nếu may mắn, một trận đánh có thể vớ được một chức quan, từ đó sống những ngày sung sướng!
Cho dù không thể làm quan, cũng có thể nhận được phần thưởng phong phú!
Các tướng sĩ hàng trước của Hỏa Tự Doanh được trang bị giáp trụ và binh khí tốt nhất.
Họ ngẩng cao đầu, mặt đầy vẻ dữ tợn.
Họ sắp dùng trường đao trong tay để cướp đoạt vinh quang và phần thưởng cho bản thân!
Phía trước họ là một chiến trường thê thảm.
Trên chiến trường, xác chết ngổn ngang khắp nơi.
Trong tầm mắt, xung quanh những lớp lớp thi thể, đâu đâu cũng thấy cờ xí rách nát, binh khí gãy vụn, đất đai nhuộm đỏ.
Không ít thương binh bị thương chưa chết còn đang giãy giụa kêu rên trong đống xác.
Vượt qua những mảng thi thể đó, là một đám Hữu Kỵ Quân và đám tân binh phản chiến tối om om.
Toàn thân họ nhuốm máu, trường đao sứt mẻ.
Họ đang thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào Tả Kỵ Quân đang áp sát.
Hữu Kỵ Quân và đám tân binh phản chiến lộn xộn tụ lại với nhau, tiếng thét gào chửi rủa của các quan quân vang vọng.