Chương 1565 Tan rã trong không vui!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1565 Tan rã trong không vui!
Chương 1565: Tan rã trong bất hòa!
“Bốp!”
“Bốp!”
Hữu Kỵ Quân có một tên quan quân chọc giận Giang Vĩnh Tài, người vốn nổi tiếng là tính tình tốt.
Giang Vĩnh Tài giơ tay tát cho hắn mấy cái bạt tai như trời giáng.
“Ngươi mới là đồ làm càn!”
Giang Vĩnh Tài trừng mắt nhìn tên quan quân Hữu Kỵ Quân đang ôm mặt, quát lớn:
“Gan to bằng trời dám bất kính với lão tử, không biết soi gương xem lại cái đức hạnh của mình à!”
Tên đô úy Hữu Kỵ Quân kia ăn mấy cái bạt tai, lại còn bị mắng, giận tím mặt, vung tay định rút đao.
Hắn còn chưa kịp bộc phát thì Viên lão tam, gã giáo úy tân quân, đã lao tới trước mặt, liên tiếp đấm đá túi bụi vào bụng hắn.
Viên lão tam vừa đấm vừa chửi: “Đồ chó không biết trời cao đất rộng, dám động đao với đô đốc đại nhân nhà ta, phản rồi!”
Tên quan quân Hữu Kỵ Quân trúng mấy đấm vào bụng, đau đến cong cả người, không đứng thẳng nổi.
Quân sĩ Hữu Kỵ Quân xung quanh thấy vậy, lập tức tuốt đao xông lên.
Quân sĩ tân quân cũng đồng loạt rút đao, xông lên bảo vệ Giang Vĩnh Tài.
Hai bên mặt đối mặt, đao kề đao, chỉ cần một mồi lửa là xung đột bùng nổ ngay.
“Thằng nào dám động vào!”
Viên lão tam kề lưỡi đao vào cổ tên quan quân Hữu Kỵ Quân kia, mặt đầy vẻ hung tợn.
Thấy chủ tướng bị khống chế, quân sĩ Hữu Kỵ Quân xung quanh sợ ném chuột vỡ bình, không dám manh động.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Đúng lúc này, Trần Trường Hà, đô đốc Hữu Kỵ Quân, nghe thấy tiếng động liền bước ra.
Giang Vĩnh Tài liếc nhìn Trần Trường Hà sắc mặt âm trầm.
Giang Vĩnh Tài hừ lạnh một tiếng: “Trần đô đốc, quân của ngươi vô kỷ luật, ta thay ngươi dạy dỗ hắn mấy cái!”
“Đô đốc đại nhân…”
Tên quan quân Hữu Kỵ Quân vừa ăn đòn liền ấm ức muốn giải thích.
“Đồ mất mặt, cút ngay!”
Trần Trường Hà ngắt lời tên quan quân Hữu Kỵ Quân, quát lớn.
“Dạ!”
Uổng công chịu một trận đòn.
Tên quan quân Hữu Kỵ Quân oán hận trừng mắt nhìn Giang Vĩnh Tài và Viên lão tam, rồi mới không cam tâm xoay người rời đi.
“Thu hết đao về!”
Trần Trường Hà liếc nhìn hai bên đang giương cung bạt kiếm, ra lệnh cho quân mình.
Quân sĩ Hữu Kỵ Quân thu binh khí.
Viên lão tam ra hiệu, quân sĩ tân quân cũng thu đao, bầu không khí dịu đi phần nào.
“Giang đô đốc, vào trong nói chuyện.”
Trần Trường Hà lạnh nhạt nói rồi xoay người trở vào khách điếm.
“Mấy người theo ta vào, những người khác ở ngoài chờ.”
Giang Vĩnh Tài điểm mặt mấy người rồi cất bước vào khách điếm.
Bên trong khách điếm đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Ngoài Trần Trường Hà và vài tên tướng lĩnh Hữu Kỵ Quân ra, không còn ai khác, trông thật vắng vẻ.
Trần Trường Hà ngồi phịch xuống ghế, Giang Vĩnh Tài cũng ngồi xuống một chiếc ghế khác với vẻ mặt bệ vệ.
“Giang đô đốc, hành động lần này của tân quân các ngươi có hơi quá đáng.”
Trần Trường Hà nhìn chằm chằm Giang Vĩnh Tài ngồi đối diện, giọng đầy vẻ bất mãn.
Giang Vĩnh Tài đi thẳng vào vấn đề: “Trần đô đốc, theo ta được biết, vụ việc lần này là do Hữu Kỵ Quân các ngươi gây ra.”
“Quân ta không trêu ai chọc ai, người của các ngươi vừa đến đã đòi cướp lương thực, không cho thì rút đao, đúng là ức hiếp người quá đáng.”
Trần Trường Hà nói: “Hữu Kỵ Quân ta thiếu lương, nhiều huynh đệ đã đói bụng một hai ngày rồi.”
“Chúng ta hỏi xin các ngươi một chút lương thực, chẳng lẽ sai sao?”
“Ha ha!”
“Xin xỏ ai lại đi xin kiểu đó?”
“Có ai lại cầm đao đi xin xỏ bao giờ?”
Giang Vĩnh Tài liếc nhìn Trần Trường Hà nói: “Các ngươi thiếu lương, cứ mở miệng, ta dù phải nhịn một bữa cũng sẽ chia sẻ cho các ngươi một ít.”
“Đằng này các ngươi vừa đến đã cướp, còn động đao, thật sự coi chúng ta là dân đen tay không tấc sắt chắc?”
Trần Trường Hà mất kiên nhẫn nói: “Ta cũng chẳng muốn đôi co với ngươi làm gì.”
“Lần này chúng ta chết không ít người, ngươi phải cho bên ta một câu trả lời hợp lý, ít nhất phải công khai xin lỗi, nếu không ta không biết ăn nói với quân sĩ bên dưới thế nào.”
“Ha ha!”
“Người của Hữu Kỵ Quân các ngươi chết, quân ta cũng có người chết, ta còn muốn tìm ngươi đòi lại công bằng đây!”
Trần Trường Hà nhìn chằm chằm Giang Vĩnh Tài mấy giây.
Hắn không ngờ Giang Vĩnh Tài lại cứng rắn như vậy, hoàn toàn vượt quá dự liệu của hắn.
Trần Trường Hà hỏi: “Vậy ngươi nói chuyện này phải giải quyết thế nào?”
Giang Vĩnh Tài nói thẳng: “Địch mạnh đang ở trước mặt, Đông Nam Tiết Độ Phủ ta đang như trứng trên đầu đẳng, ta cũng không muốn cùng Hữu Kỵ Quân các ngươi giương cung bạt kiếm, để Tả Kỵ Quân được lợi.”
Giang Vĩnh Tài trầm ngâm rồi nói: “Hữu Kỵ Quân các ngươi giao ra tên giáo úy Phùng Đại Khánh, kẻ cầm đầu gây sự lần này, đem ra chém đầu để răn đe, nghiêm chỉnh quân kỷ, dẹp yên mọi chuyện, thì coi như xong.”
“Không được!”
Phó tướng Phùng Hòa đứng sau lưng Trần Trường Hà lập tức phản đối.
“Tuy Hầu Đại Khánh có tham gia vào vụ xung đột này, nhưng hắn cũng là người bị hại!”
“Nếu không phải người của các ngươi ăn nói lỗ mãng, hắn cũng sẽ không động thủ!”
“Bây giờ lại lôi hắn ra lăng trì xử trảm, dựa vào cái gì?”
“Ai dám động vào hắn, ta là người đầu tiên không đồng ý!”
Trần Trường Hà nhíu mày.
Phùng Đại Khánh là cháu của phó tướng Phùng Hòa.
Nếu hắn giao Phùng Đại Khánh ra, chắc chắn sẽ đắc tội với Phùng Hòa.
Hơn nữa, dù sao thì Phùng Đại Khánh cũng là người của Hữu Kỵ Quân.
Hắn là đô đốc Hữu Kỵ Quân, nếu người của mình mà cũng không bảo vệ được, thì sau này ai còn muốn phục vụ cho hắn nữa?
“Dù Hầu Đại Khánh có lỗi, Hữu Kỵ Quân ta tự khắc sẽ trừng phạt hắn.”
“Nhưng đem ra chém đầu để răn đe thì ta thấy không cần thiết.”
Trần Trường Hà từ chối thẳng thừng yêu cầu của Giang Vĩnh Tài, quyết định bảo vệ tên giáo úy Phùng Đại Khánh này.
Giang Vĩnh Tài bất mãn nói: “Trần đô đốc, ngươi bênh vực người nhà quá rồi đấy.”
“Phùng Đại Khánh là kẻ cầm đầu gây sự, nếu không nghiêm trị hắn, thì lấy gì để nghiêm chỉnh quân kỷ, khiến kẻ dưới tâm phục khẩu phục?”
“Vụ xung đột giữa hai quân lần này gây ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng, nhất định phải có người chịu trách nhiệm, mới có thể tránh chuyện tương tự tái diễn!”
Trần Trường Hà lắc đầu.
“Ta vẫn giữ nguyên quan điểm, Phùng Đại Khánh là người của Hữu Kỵ Quân ta, xử trí thế nào là do Hữu Kỵ Quân ta quyết định, ngươi cứ quản tốt quân của ngươi là được.”
Giang Vĩnh Tài thấy thái độ của Trần Trường Hà như vậy thì đứng phắt dậy.
“Nếu các ngươi không giao Phùng Đại Khánh ra để chém đầu răn đe, thì không còn gì để nói nữa.”
“Đợi về Giang Châu, ta sẽ xin chỉ thị Tiết độ sứ đại nhân xử lý!”
Trần Trường Hà cố tình bao che, Giang Vĩnh Tài cũng chẳng muốn phí lời với hắn nữa.
Phó tướng Phùng Hòa tỏ vẻ chẳng sợ trời chẳng sợ đất.
“Xin chỉ thị Tiết độ sứ đại nhân thì sao?”
“Chẳng lẽ Hữu Kỵ Quân ta lại sợ các ngươi chắc?”
“Cáo từ!”
Hai bên không đạt được thỏa thuận về cách xử lý vụ xung đột, Giang Vĩnh Tài tức giận xoay người rời đi.
“Không tiễn!”
Trần Trường Hà ngồi trên ghế, sắc mặt âm trầm.
Nếu không nhờ có ông bố tốt, thì cái chức đô đốc tân quân này làm sao đến lượt Giang Vĩnh Tài?
Một thằng nhãi ranh dựa hơi người nhà mà leo lên, bây giờ lại dám nghênh ngang trước mặt mình, thật khiến người ta tức điên!
“Đô đốc đại nhân, Giang Vĩnh Tài kia kiêu ngạo quá rồi!”
“Ta thấy chuyện này không thể bỏ qua như vậy được, lần này chúng ta thiệt thòi quá nhiều…”
Thấy Giang Vĩnh Tài đi rồi, phó tướng Phùng Hòa tức giận bất bình.
“Ngươi im miệng đi!”
“Hơn một ngàn người mà đánh không lại hơn năm trăm người, còn thương vong nhiều hơn, đúng là mất mặt!”
“Thằng cháu Phùng Đại Khánh của ngươi cũng là một lũ vô dụng!”
Trần Trường Hà bực bội mắng: “Bây giờ địch mạnh đang ở trước mặt, tất cả im lặng cho ta, đừng ai đi trêu chọc Giang Vĩnh Tài nữa!”