Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 150 Nhiệm vụ

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 150 Nhiệm vụ
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 150 Nhiệm vụ

Chương 150 Nhiệm vụ

Trong một thị trấn thuộc khu Tứ Thủy, đám huynh đệ Hổ Báo Doanh đã bao trọn một tửu lâu làm nơi đóng quân.

Gian phòng trang nhã trên lầu hai, lửa than cháy đỏ rực.

Bàng Bưu, kẻ từng là Bàng Ngũ gia ở Cửu Phong Sơn, đang nhàn nhã nằm trên ghế mây.

Hai ả kỹ nữ mặc lụa mỏng đang ra sức đấm vai bóp chân cho hắn.

Nhìn thân hình ẩn hiện sau lớp lụa mỏng của hai ả, Bàng Bưu có chút động lòng.

“Cô nương tên gì?”

Bàng Bưu đặt chén rượu xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của ả kỹ nữ đang bóp chân cho hắn, vuốt ve.

“Gia, nô gia tên Nguyệt Nhi.”

Ả ngước mắt lên, liếc nhìn Bàng Bưu đầy quyến rũ, tay kia thì nghịch ngợm xoa nắn bắp đùi hắn.

“Ai da, ta đã bảo sao vừa thấy ngươi ta đã thấy thân quen, hóa ra ngươi cũng tên Nguyệt Nhi.”

“Gia còn quen ai tên Nguyệt Nhi nữa ạ?” Ả kỹ nữ ngạc nhiên.

Bàng Bưu vuốt ve tay ả, nói: “Thực không dám giấu giếm, ta có một muội muội cũng tên Nguyệt Nhi.”

“Chúng ta thật có duyên, ngươi lại trùng tên với muội muội ta.”

Ả kỹ nữ bán tín bán nghi: “Vậy thì thật khéo.”

“Chỉ là muội muội ta không xinh đẹp bằng ngươi.” Bàng Bưu cười tủm tỉm khen: “Ngươi xem dung mạo ngươi, cứ như tiên nữ trên trời vậy, chậc chậc, hơn hẳn muội muội ta nhiều.”

“Gia, ngài đừng trêu thiếp thân.” Ả che miệng cười.

“Đàn ông ta lại lừa gạt ngươi làm gì?” Bàng Bưu vừa vuốt ve vừa xoa nắn tay ả: “Ngươi xem da dẻ ngươi này, non mơn mởn, bóp ra cả nước ấy chứ.”

“Ta chưa từng thấy cô nương nào xinh đẹp như ngươi.”

“Gia nói với ai cũng vậy chứ gì?” Ả cười hỏi.

“Đâu có, ta chỉ nói với người ta thích thôi.” Bàng Bưu nói: “Tỷ như ngươi.”

“Gia thật là hư.” Ả nghiêng đầu, bĩu môi: “Ngài cứ trêu thiếp thân, thiếp thân giận đó.”

“Giận à?”

Bàng Bưu ghé mặt mình sát má ả.

“Ai da, ngươi bôi son gì mà thơm thế?” Bàng Bưu khịt khịt mũi.

“Gia, còn có người ở đây mà.”

Ả rụt người lại, hờn dỗi liếc Bàng Bưu một cái.

Ả kỹ nữ đang đấm vai cho hắn thì mặt đỏ bừng, im lặng không nói gì.

“Ha ha ha, còn biết ngượng kìa.”

Bàng Bưu cười ha ha.

“Nô gia là con gái nhà lành, chỉ bán nghệ không bán thân.” Ả kỹ nữ liếc Bàng Bưu đầy quyến rũ: “Mong gia tự trọng.”

“Được, được.”

Bàng Bưu miệng thì đáp ứng, nhưng mắt vẫn dán chặt vào thân hình ả sau lớp lụa mỏng, trong lòng rạo rực.

“Gia có một bảo bối trong phòng kia, ngươi có muốn xem không?” Bàng Bưu cười tủm tỉm hỏi.

Ả ngước lên hỏi: “Gia, bảo bối gì ạ?”

“Thứ tốt đấy, ngươi nhìn là biết ngay.”

Bàng Bưu cười nói: “Ngươi muốn xem thì gia dẫn ngươi đi ngay.”

“Đi thôi, gia dẫn ngươi đi xem.”

Bàng Bưu đứng dậy, kéo tay ả kỹ nữ đi vào buồng trong.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Bàng đô úy, Bàng đô úy?”

Giọng của quân sư quạt mo Vương Lăng Vân vọng vào.

“Lão Vương, chuyện gì?” Bàng Bưu hỏi.

“Đừng ở trong đó trêu hoa ghẹo nguyệt nữa.” Vương Lăng Vân cười nói: “Cái bảo bối của ngươi cứ để sau hẵng khoe, ra đây có việc.”

“Ta nói lão Vương, ngươi làm sao vậy?” Bàng Bưu bực mình: “Sao còn học được cả thói nghe lén thế?”

“Bàng đại ca, bọn ta ở ngay vách bên cạnh, phòng này có cách âm đâu.” Giọng pha trò của Lâm Hiền cũng vọng tới.

“Cmn, lũ các ngươi chẳng có đứa nào tốt đẹp!”

Bàng Bưu không ngờ mình trêu gái lại bị lũ chó này nghe trộm, có chút xấu hổ.

“Các ngươi cứ đợi ở đây nhé, ta đi một lát rồi quay lại.”

Bàng Bưu miễn cưỡng buông tay ả kỹ nữ, bực bội bước ra ngoài.

“Bàng đại ca, có làm lỡ chuyện khoe bảo bối với người ta không đấy?”

Thấy Bàng Bưu mở cửa bước ra, Lâm Hiền hiếm khi trêu chọc một câu.

“Cút cút cút.” Bàng Bưu tức giận nói: “Hết chuyện để nói.”

“Chuyện gì?”

Bàng Bưu liếc nhìn Vương Lăng Vân và Lâm Hiền hỏi.

“Người của Hàn gia sắp đến rồi.” Lâm Hiền cũng thu lại vẻ cà lơ phất phơ, nghiêm túc nói: “Chúng ta phải làm việc thôi.”

Nghe nói người của Hàn gia sắp đến, sắc mặt Bàng Bưu cũng trở nên nghiêm trọng.

Bọn họ lén lút tập kích Hàn gia nhiều lần như vậy, chắc hẳn Hàn gia hận không thể lột da ăn thịt bọn họ.

Hàn gia đến ngay, bọn họ phải dốc toàn lực ứng phó.

…

Trong đại doanh của Tuần Phòng Quân Phi Hổ Doanh, hơn bốn trăm huynh đệ của Trương Vân Xuyên đã tập hợp đầy đủ.

Trong gió lạnh, bọn họ run rẩy vì rét.

“Đứng thẳng lên hết cho ta!”

“Thao luyện mấy ngày rồi mà vẫn đứng không ra dáng, ngồi không yên!”

“Đừng có mà xì xào bàn tán, đô úy đại nhân sắp đến rồi!”

Đội quan Trương Vân Xuyên đứng trước đội ngũ, quay lại răn dạy đám huynh đệ đang xì xào bàn tán.

Chỉ một lát sau, đô úy Đỗ Tuấn Kiệt được vài tên tiêu quan vây quanh, sải bước tiến đến.

Đỗ Tuấn Kiệt dừng lại, liếc nhìn đội ngũ đã tập hợp.

Các đội khác vẫn còn xì xào bàn tán, đội ngũ cũng đứng lộn xộn.

Chỉ có đội của Trương Vân Xuyên là đứng nghiêm chỉnh, tạo thành sự khác biệt rõ rệt, hắn hài lòng gật đầu.

Trương Vân Xuyên là kẻ hắn bắt được từ đám lưu dân trên thị trấn rồi nạp vào quân đội.

Hắn cảm thấy tên này sinh ra là để làm lính.

Không chỉ chiến lực cá nhân mạnh mẽ, mà ngay ngày đầu tiên đã đánh cho mấy tên gây sự phải nằm bẹp.

Ngoài ra, hắn luyện binh cũng rất có tài.

Đám người dưới tay hắn chỉ trong thời gian ngắn đã được hắn thao luyện ra dáng.

Theo lý thuyết, người như vậy thường rất khó gần và kiêu ngạo.

Nhưng Trương Vân Xuyên lại biết cách đối nhân xử thế, khiến từ trên xuống dưới đều phục hắn.

Hắn cảm thấy việc đưa Trương Vân Xuyên vào quân đội là một món hời lớn.

Ánh mắt hắn dừng lại trên người Trương Vân Xuyên hai giây rồi mới thu về.

“Khụ khụ!”

Đỗ Tuấn Kiệt ho khan vài tiếng, phía dưới mới yên tĩnh hơn một chút.

“Chư vị huynh đệ!”

“Giáo úy đại nhân có lệnh, muốn chúng ta đến Lâm Xuyên phủ một chuyến, áp giải tướng quân và lương thực trở về!”

Các binh sĩ nghe vậy thì không vui, tiếng ông ông nổi lên.

Trời lạnh thế này, mọi người đều muốn ở trong doanh địa ấm áp, còn bọn họ phải khổ cực đi Lâm Xuyên phủ áp giải đồ vật, rất nhiều người thấp giọng oán giận.

Trương Vân Xuyên lại không hề ngạc nhiên.

Bởi vì mấy ngày trước, hắn đã biết chuyện này từ đội quan Đỗ Hành.

Đỗ Tuấn Kiệt và Đỗ Hành thuộc Đỗ gia, xét về quan hệ thân sơ thì xem như là huynh đệ cùng thế hệ.

Có một người anh làm đô úy, tin tức của hắn đương nhiên cũng nhanh nhạy hơn nhiều.

Phi Hổ Doanh được thành lập ở Lâm Xuyên phủ, không ít gia tộc đã bỏ tiền ra để con em mình vào quân đội.

Người của Đỗ gia trong quân cũng không ít, Trương Vân Xuyên biết cũng có hơn mười người.

Đối với những đại gia tộc kia, ảnh hưởng của Đỗ gia không lớn, vì vậy con cháu Đỗ gia đa số đều đảm nhiệm chức quan cấp thấp.

Chức vị cao nhất cũng chỉ có Đỗ Tuấn Kiệt, đô úy dưới tay có hơn 400 huynh đệ.

“Đừng có mà nhao nhao!”

“Các ngươi oán giận cái gì?”

Đỗ Tuấn Kiệt liếc nhìn mọi người nói: “Giáo úy đại nhân sai chúng ta đi là vì tin tưởng chúng ta, đó là vinh hạnh của chúng ta!”

“Vì vậy, các ngươi hãy chuẩn bị kỹ càng, mang theo năm ngày lương khô!”

“Sáng sớm mai xuất phát!”

Đỗ Tuấn Kiệt dặn dò một phen rồi tuyên bố giải tán.

“Các đội quan, tiêu quan đến lều của ta, ta có việc giao cho các ngươi.”

Sau khi tuyên bố giải tán, Đỗ Tuấn Kiệt lại gọi Trương Vân Xuyên và các quan quân khác đến.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 150 Nhiệm vụ

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
Bìa mượn kiếm
Mượn Kiếm (Dịch)
Chương 96 27/08/2025
Chương 95 27/08/2025
Bìa
(Dịch) Kinh Doanh Siêu Thị Nhỏ Ở Mạt Thế
Chương 188 17/08/2025
Chương 187 17/08/2025
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
bia-som-dang-luc-the-gioi-tro-choi-bat-dau-thong-gia-nu-de
[Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
Chương 407 Cha từ nữ hiếu! 12/05/2025
Chương 406 Trong hoàng cung! 12/05/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz