Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1462 Chế nhạo!

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 1462 Chế nhạo!
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1462 Chế nhạo!

Chương 1462: Chế nhạo!

Tham tướng Dương Thụy của Trấn Nam Quân cùng đám người chật vật chạy trốn đến bên ngoài một thôn trang nhỏ. Trong lúc vội vàng, mũ giáp của Dương Thụy cũng không biết đã rơi ở đâu.

Bên trong thôn trang nhỏ, ước chừng mấy ngàn quân sĩ Trấn Nam Quân đang nghỉ ngơi ăn cơm.

“Tham tướng đại nhân, phía trước hình như là đội ngũ của Bàng tham tướng.”

Một tên quan quân thở hồng hộc, nhìn thấy lá cờ Trấn Nam Quân ở cửa thôn thì thở phào nhẹ nhõm.

Dương Thụy ghìm ngựa lại.

Hắn liếc nhìn phía sau, ngoài đám tàn binh đang chạy xiêu vẹo ra thì không thấy bóng dáng truy binh Tả Kỵ Quân đâu cả.

“Hô…”

Dương Thụy xoa mồ hôi trán, thở phào nhẹ nhõm.

“Cmn, đám Tả Kỵ Quân này làm sao lại hăng máu như thế, đánh trận không sợ chết vậy.”

Nghĩ đến cảnh tượng Tả Kỵ Quân điên cuồng xung phong trên chiến trường, Dương Thụy vẫn còn thấy kinh hãi.

“Đúng đấy, Tả Kỵ Quân đánh trận điên cuồng thật!”

Bọn họ vốn định đánh bại Tả Kỵ Quân, bắt sống chỉ huy.

Nhưng ai ngờ giao chiến mới phát hiện đá phải tấm sắt.

Tả Kỵ Quân nhìn như chỉ có mấy ngàn người, nhưng ai nấy đều dũng mãnh không sợ chết, quả thực là điều bọn họ không ngờ tới.

“Theo ta thấy thì Tả Kỵ Quân cũng chẳng có gì ghê gớm.”

Một tướng lĩnh bất mãn oán giận: “Nếu không phải Trương giáo úy bên kia đổ vỡ trước thì chúng ta cũng không đến nỗi thất bại thảm hại như vậy.”

“Đúng, Trương giáo úy bên kia tan tác trước, khiến cánh quân của ta tao ngộ xung kích của Tả Kỵ Quân, một hồi liền đứng không vững.”

“Cái gì mà ta đổ vỡ trước, các ngươi đúng là kẻ ác cáo trạng trước!”

Trương giáo úy đầy mặt máu tươi nghe vậy thì nổi giận.

“Lão tử dẫn quân xông lên đầu tiên, giao chiến với Tả Kỵ Quân trước nhất!”

“Vốn là có thể thừa thắng xông lên đánh bại Tả Kỵ Quân, nhưng đám người phía sau các ngươi chậm chạp không theo kịp, dẫn đến thế công của chúng ta hết sạch lực, lúc này mới không giữ vững được trận tuyến.”

“Lão Trương, ngươi xem ngươi còn giận làm gì?”

“Lão tử khi nào giận? Quân của lão tử thương vong nhiều nhất, bây giờ lại đổ tại ta, lão tử không phục!”

“…”

Lần này bọn họ bị Tả Kỵ Quân đánh cho tan tác, trong lòng uất ức, oán giận lẫn nhau, đều cảm thấy quân bạn không góp sức.

Dương Thụy liếc nhìn đám người đang cãi vã, tâm tình cũng rất bực bội.

“Đều cmn im hết cho ta!”

Dương Thụy trừng mắt nhìn mọi người nói: “Có giỏi thì ra chiến trường mà chém giết với Tả Kỵ Quân đi, ở đây tranh cãi hơn thua có tài cán gì!”

“Một đám rác rưởi chỉ giỏi đánh vợ con!”

“Đồ vật nhát c·hết!”

“Ai còn ồn ào thì lão tử xử đẹp!”

Đối mặt với cơn thịnh nộ của Dương Thụy, tất cả mọi người thức thời ngậm miệng lại.

Bọn họ nhìn vị tham tướng đến mũ giáp cũng đánh mất, trong lòng cũng phỉ báng không ngớt.

Thần khí cái gì chứ?

Ngươi chạy còn nhanh hơn ai hết ấy.

“Ai u, đây không phải là lão Dương, đệ nhất hãn tướng của Trấn Nam Quân sao?”

“Ngươi không phải dẫn quân truy kích Tả Kỵ Quân đang tháo chạy à, sao lại chạy tới đây?”

“Mũ giáp của ngươi đâu?”

Lúc này, hơn mười tên tướng lĩnh đi ra từ trong thôn trang, người dẫn đầu là một trung niên nhân.

Trung niên nhân nhìn thấy Dương Thụy thì lộ vẻ kinh ngạc.

Phải biết, Dương Thụy là tâm phúc ái tướng của Đô đốc đại nhân.

Hắn có nhiều binh mã nhất, binh khí giáp trụ tốt nhất.

Lần này lại được bổ nhiệm làm tiên phong quan, đây chính là cơ hội lập công tốt.

Dù sao tình báo cho thấy, Tả Kỵ Quân đóng giữ ở biên giới không có bao nhiêu binh lực.

Lần này làm tiên phong quan hầu như không có độ khó nào.

Nhưng bây giờ nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của Dương Thụy, Bàng tham tướng cũng cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ là đánh thua trận?

Đối mặt với lời châm chọc của Bàng tham tướng, sắc mặt Dương Thụy đỏ bừng.

“Tả Kỵ Quân đột nhiên đánh một hồi mã thương, chúng ta không kịp chuẩn bị nên bị thiệt hại một chút.”

“Đội ngũ hiện tại bị rối loạn.” Dương Thụy trầm mặt nói: “Ta định lui về nghỉ ngơi một ngày, ngày mai sẽ tiếp tục tiến công.”

“Ha ha.”

Bàng tham tướng cười tủm tỉm động viên: “Ai nha, lão Dương, thắng bại là chuyện thường của binh gia mà, thua trận thiệt hại một chút thì có gì đâu, ngươi đừng để trong lòng.”

“Ngươi là đệ nhất hãn tướng của Trấn Nam Quân, là lá cờ của Trấn Nam Quân, ngươi không thể ngã xuống được.”

Bàng tham tướng ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Chúng ta không có võ dũng như ngươi, còn hy vọng ôm đùi ngươi, đi theo sau lưng ngươi nhặt nhạnh chút cơm thừa canh cặn.”

“Nếu ngươi mà không xong thì chúng ta chỉ có nước uống gió tây bắc thôi.”

Dương Thụy mặt âm trầm, không nói gì.

Lần này hắn nếm mùi thất bại, tên chó này bây giờ nói chuyện ẩn chứa sự châm chọc.

Nếu là trước đây, hắn tuyệt đối đã phản bác lại.

Chỉ là bây giờ hắn thua trận nên không còn mạnh miệng được nữa.

“Bàng tham tướng, ta xin cáo từ trước.”

Dương Thụy tâm tình không tốt, không muốn ở đây nói nhảm với Bàng tham tướng, liền muốn chắp tay cáo từ.

“Lão Dương, các ngươi lui về phía sau chúng ta nghỉ ngơi đi.”

Bàng tham tướng nói với Dương Thụy: “Có ta ở đây chống đỡ bảo vệ các ngươi, Tả Kỵ Quân tuyệt đối không làm gì được các ngươi đâu!”

Dương Thụy hừ lạnh một tiếng: “Vậy ta xin đa tạ lòng tốt của ngươi.”

“Ai nha, huynh đệ cả mà, khách sáo làm gì.”

Bàng tham tướng nói xong thì phân phó: “Bảo huynh đệ nhường đường một chút, đừng cản trở lão Dương bọn họ lui về phía sau nghỉ ngơi.”

“Tuân lệnh!”

Binh mã của Bàng tham tướng đang thổi lửa nấu cơm nghỉ ngơi ở thôn và trên quan đạo.

Bọn họ không phải dòng chính nên chuyện tốt không đến lượt.

Vì vậy lần này tấn công Tả Kỵ Quân, bọn họ không mấy tích cực.

Chỉ là bây giờ nhìn thấy người nổi tiếng như Dương Thụy nếm mùi thất bại, Bàng tham tướng trong lòng có sự thoải mái khó tả.

Dương Thụy đi thẳng qua thôn nhỏ, chuẩn bị lui về phía sau nghỉ ngơi.

“Các ngươi đi thu thập đội ngũ, kiểm kê thương vong!”

“Có đội ngũ của hắn ở phía trước chống đỡ thì chúng ta không cần phải lui nữa.”

Thấy có quân đội bạn ở đây, Dương Thụy dừng ý định lui tiếp, quyết định thu thập đội ngũ, tìm hiểu thương vong.

Dù sao lúc trước trên chiến trường hỗn loạn, binh bại như núi đổ, hắn vội vàng thoát thân, không rảnh quản đám thuộc hạ.

Bây giờ đã an toàn, hắn mới nghĩ đến việc thu thập đội ngũ bị đánh tan tác.

Dương Thụy tìm một chỗ dừng lại, còn Bàng tham tướng thì ngửi thấy cơ hội từ thất bại của Dương Thụy.

Hắn hỏi thăm đám tàn binh của Dương Thụy, tìm hiểu tình hình trên chiến trường.

Biết được đánh bại Dương Thụy vẫn là Tam Hà Doanh của Tả Kỵ Quân, không có viện quân nào khác.

Điều này khiến hắn có chút hưng phấn.

Trước đây, chỗ tốt gì đều thuộc về đám người dòng chính như Dương Thụy.

Loại người biên giới như hắn thường chỉ theo sau phất cờ hò reo, bảo vệ lương thảo quân nhu, không dính được chút lợi lộc nào.

Hiện tại Dương Thụy nếm mùi thất bại, hắn cảm thấy đây là cơ hội tốt để bọn họ đại triển thân thủ.

Dù sao tình báo cho thấy, Tả Kỵ Quân ở đây chỉ có một Tam Hà Doanh, năm sáu ngàn quân mã.

Tam Hà Doanh đánh một trận với Dương Thụy, dù thắng thì cũng nhất định người mệt ngựa mỏi.

Nếu hắn ra tay thu thập Tam Hà Doanh vào lúc này thì công lao này sẽ thuộc về hắn.

Dương danh lập vạn, ngay hôm nay!

Nghĩ đến đây, Bàng tham tướng liền hành động.

“Truyền quân lệnh!”

“Lập tức chỉnh đốn đội ngũ, xông lên cho ta!”

“Tam Hà Doanh hiện tại nhất định người mệt ngựa mỏi, chính là cơ hội tốt để chúng ta đánh bại bọn chúng!”

Bàng tham tướng nói: “Hôm nay lão tử muốn cho các đại nhân thấy ai mới là đệ nhất hãn tướng của Trấn Nam Quân!”

Bàng tham tướng ra lệnh một tiếng, hơn ba ngàn quân sĩ Trấn Nam Quân nhanh chóng tập kết.

Bọn họ tiến thẳng về phía tàn binh tháo chạy, nhanh chóng cắt vào chiến trường.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1462 Chế nhạo!

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-de-quoc-dai-phan-tac-ban-dich
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
Chương 2452 Tây tiến! (đại kết cục) 29/05/2025
Chương 2451 Đêm rét chém giết! 29/05/2025
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn (Dịch)
Chương 275 09/08/2025
Chương 274 09/08/2025
Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh
Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh [Dịch]
Chương 270 Thần Thông 10/11/2025
Chương 269 Tập Sát 10/11/2025
bia-ta-tai-trong-nui-lap-tuc-thanh-tien
Ta Tại Trong Núi Lập Tức Thành Tiên (Dịch)
Chương 466 Thiên Nhân phong cảnh 03/05/2025
Chương 465 Vận mệnh đã như vậy! 03/05/2025
Tổng-giám-đốc-Hoắc-,-người-vợ-thực-vật-của-anh-đã-mang-theo-con-và-tái-giá-rồi
(Dịch) Tổng giám đốc Hoắc, người vợ thực vật của anh đã mang theo con và tái giá rồi!
Chương 203 04/08/2025
Chương 202 04/08/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz