Chương 1456 Ý kiến phân kỳ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1456 Ý kiến phân kỳ!
Chương 1456: Ý kiến bất đồng!
Ngụy Trường Sinh khí thế hùng hổ trở về bộ thống soái Hắc Kỳ Quân trong thành.
“Ngụy sở trưởng, đô đốc đại nhân đang cùng Hàn đại nhân bàn chuyện.”
Thấy Ngụy Trường Sinh định xông thẳng vào trong, một thân vệ vội tiến lên ngăn cản.
“Xin Ngụy sở trưởng chờ ở phòng bên cạnh một lát. Đợi đô đốc đại nhân rảnh, ta sẽ bẩm báo lại.”
Ngụy Trường Sinh gạt phăng tên thân vệ đang cản đường.
“Tránh ra! Ta có việc gấp cần gặp đô đốc đại nhân!”
Hắn đẩy thân vệ ra rồi nhanh chân xông tới.
Thân vệ ngẩn người, vội đuổi theo khuyên nhủ: “Ngụy sở trưởng, đô đốc đại nhân đang bận lắm, nếu ngài có việc gấp thì cứ nói, tôi vào bẩm báo ngay, ngài không thể xông vào…”
Hơn mười thân vệ canh gác xung quanh cũng vội vàng xúm lại, chặn đường Ngụy Trường Sinh.
“Tránh ra!”
Ngụy Trường Sinh trừng mắt nhìn đám thân vệ, giọng đầy vẻ khó chịu.
Một đội quan bước lên, khách khí nói: “Ngụy sở trưởng, xin ngài đừng làm khó chúng tôi.”
Hắn không hiểu vị sở trưởng này bị làm sao mà lại muốn xông vào bộ thống soái.
“Đô đốc đại nhân, ta có việc quan trọng cầu kiến!”
“Đô đốc đại nhân!”
Ngụy Trường Sinh mặc kệ đám thân vệ cản đường, cứ thế gào lên.
“Ngụy sở trưởng, xin ngài đừng gọi nữa.”
“Xin đừng làm phiền đô đốc đại nhân…”
Bọn họ không ngờ Ngụy Trường Sinh lại ầm ĩ lên như vậy, khiến ai nấy đều ngơ ngác.
Đô đốc đại nhân đang bàn chuyện với Hàn Hướng Dương đại nhân ở trong kia mà.
Nếu làm phiền đô đốc đại nhân thì họ biết ăn nói thế nào.
Lý Dương nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài thì cũng kết thúc cuộc nói chuyện với Hàn Hướng Dương.
“Đô đốc đại nhân, vậy ta xin cáo từ trước.”
“Ừm.”
Lý Dương dặn dò một thân vệ đứng ở cửa: “Tiễn khách giúp ta.”
“Tuân lệnh!”
“Hàn đại nhân, mời đi lối này.”
Hàn Hướng Dương chắp tay với Lý Dương rồi bước ra ngoài.
“Ngụy sở trưởng, sắc mặt ngươi không tốt, bị bệnh à?”
Hàn Hướng Dương thấy Ngụy Trường Sinh mặt mày cau có thì chủ động chào hỏi.
Ngụy Trường Sinh xua tay: “Không có gì. Ta có việc cần nói với đô đốc đại nhân, lát nữa ta sẽ nói chuyện với ngươi sau.”
“Được.”
Hàn Hướng Dương thấy Ngụy Trường Sinh nhanh chân đi về phía Lý Dương thì không hỏi nhiều, rồi rời đi.
“Ai chọc giận ngươi mà bốc hỏa lớn vậy?”
Lý Dương mời Ngụy Trường Sinh vào phòng, cười rót cho hắn một chén trà: “Uống ngụm nước hạ hỏa đi.”
Ngụy Trường Sinh không đụng đến chén trà Lý Dương đưa, mà nhìn thẳng vào Lý Dương hỏi: “Đô đốc đại nhân, vì sao lại hạ lệnh xử quyết đám tù binh bị bắt kia?”
Lý Dương nghe vậy thì hiểu ngay ý đồ của hắn.
Ngụy Trường Sinh tuy là một đường lập chiến công mà thăng tiến trong quân, nhưng xét cho cùng vẫn là một người tương đối chính trực.
Vì vậy, lần này hắn hạ lệnh xử quyết đám người Tam Hương Giáo và cường hào đều không thông qua Ngụy Trường Sinh.
Dù sao tên này làm việc theo khuôn phép, lại có tinh thần trọng nghĩa, không thích hợp biết những chuyện dơ bẩn.
Không ngờ hắn vẫn biết chuyện.
“Chuyện này ngươi đừng quản.”
Lý Dương xua tay nói: “Ta xử quyết bọn chúng tự có lý do, ngươi cứ làm tốt việc của mình là được.”
Lý Dương vừa nói vậy khiến Ngụy Trường Sinh không hài lòng.
“Đô đốc đại nhân, cái gì gọi là ta đừng quản? Ta là sở trưởng quân vụ sở của Hắc Kỳ Quân mà.”
“Tuy rằng việc đánh trận của Hắc Kỳ Quân là do ngươi quyết định, nhưng việc xử quyết tù binh ngươi cũng không thể giấu ta!”
“Vả lại, đại tướng quân đã tam lệnh ngũ thân, nhất định phải đối đãi tử tế với tù binh, giữ gìn danh tiếng tốt đẹp của chúng ta!”
Ngụy Trường Sinh nói với giọng điệu gay gắt: “Ngươi hiện tại công nhiên hạ lệnh xử quyết nhiều tù binh như vậy là vi phạm quân lệnh của đại tướng quân, ta không thể làm ngơ!”
Lý Dương nhíu mày.
“Ta xử quyết bọn chúng cũng là vì đại tướng quân.”
Lý Dương giải thích: “Đám cường hào kia đều là lũ cỏ đầu tường, gió chiều nào che chiều ấy. Bọn chúng có ảnh hưởng không nhỏ ở địa phương, bây giờ chúng ta quân lực mạnh mẽ thì bọn chúng thần phục.”
“Nhưng sau này Hắc Kỳ Quân rời khỏi Phục Châu, quan chức tiếp nhận có trấn áp được bọn chúng không?”
“Một khi bọn chúng có lòng dạ khác thì Phục Châu lại đại loạn mất!”
“Còn đám người Tam Hương Giáo kia, bọn chúng chuyên đầu độc lòng người, giữ lại càng là mối họa!”
“Đám người Đãng Khấu Quân bị bắt lại càng không cần phải nói.”
“Bọn chúng hận Hắc Kỳ Quân đến tận xương tủy, không giết bọn chúng chẳng lẽ giữ lại chờ bọn chúng báo thù à?”
Lý Dương tức giận nói: “Ta biết ngươi luôn có lòng từ bi, nhưng có những lúc đáng chém giết thì vẫn phải giết. Nếu bây giờ chúng ta mềm yếu thì sau này sẽ di họa vô cùng!”
Ngụy Trường Sinh nghe Lý Dương giải thích nhưng vẫn không dám gật bừa.
“Đô đốc đại nhân, đó đều là những mạng người, không phải súc sinh!”
“Đại tướng quân luôn dạy chúng ta phải nhân từ khoan hậu, nói chúng ta đánh trận là vì mưu phúc lợi cho thiên hạ bách tính!”
“Trong đám cường hào cũng có người tốt, trong Tam Hương Giáo, sơn tặc giặc cỏ và Đãng Khấu Quân cũng có rất nhiều người không hẳn là người xấu.”
“Bọn họ vốn là những người dân bình thường, đời người ai chẳng có lúc lầm đường.”
“Sao chúng ta có thể giết hết được?”
“Chúng ta hoàn toàn có thể cho bọn họ một cơ hội sửa đổi làm lại cuộc đời, để bọn họ làm lại cuộc đời.”
“Hiện tại chúng ta đại khai sát giới như vậy thì khác gì đồ tể?”
“Chúng ta hoàn toàn có thể giảng đạo lý cho bọn họ, khoan dung tội lỗi của bọn họ, để bọn họ trở lại cuộc sống bình thường.”
“Chúng ta không phải sơn tặc giặc cỏ, chúng ta là một nhánh quân đội chính quy, chúng ta không thể lạm sát kẻ vô tội!”
Ngụy Trường Sinh lớn tiếng nói: “Ta hy vọng đô đốc đại nhân lập tức hạ lệnh, dừng ngay việc tàn sát những người này!”
Lý Dương nghe xong thì lắc đầu.
“Muốn ta không giết bọn chúng là không thể.”
Lý Dương kiên quyết nói: “Cảm hóa bọn chúng là việc của quan địa phương, ta là đô đốc Hắc Kỳ Quân, ta cảm thấy giữ lại bọn chúng là một mối uy hϊế͙p͙, vì vậy nhất định phải triệt để tiêu diệt!”
“Chỉ có nhổ tận gốc bọn chúng thì sau này Phục Châu mới thái bình!”
“Nếu bây giờ thả bọn chúng đi thì sau này bọn chúng sẽ lại đối đầu với chúng ta, thương vong sẽ chỉ là tướng sĩ Hắc Kỳ Quân!”
“Vì vậy, vì tướng sĩ Hắc Kỳ Quân, vì sự ổn định và hòa bình lâu dài của Phục Châu, những người này nhất định phải quét sạch!”
Ngụy Trường Sinh không ngờ vị đô đốc đại nhân mà mình luôn tôn trọng lại cố chấp và thích giết chóc đến vậy.
“Đô đốc đại nhân, ngươi giết tù binh là trái với lẽ trời, là cãi lời quân lệnh của đại tướng quân!”
“Ngươi nhất định phải dừng tay ngay!”
Lý Dương không muốn giải thích thêm với Ngụy Trường Sinh.
Hắn nói với giọng khó chịu: “Ta là đô đốc Hắc Kỳ Quân, ta làm việc thế nào không cần ngươi dạy!”
Ngụy Trường Sinh thấy Lý Dương khó nói thì cũng tức giận.
“Đô đốc đại nhân, nếu ngươi khư khư cố chấp, tiếp tục lạm sát kẻ vô tội như vậy, ta sẽ đích thân viết thư cho đại tướng quân để trần thuật việc này!”
“Ngươi muốn cáo trạng thì cứ đi!”
“Chẳng lẽ ta, Lý Dương, lại sợ ngươi cáo trạng hay sao?”
Lý Dương tức giận nói: “Hừ, đồ cổ hủ!”
“Tốt, tốt!”
Ngụy Trường Sinh thấy Lý Dương không nghe lời khuyên thì cũng tức giận đến không chịu được.
“Ta đi viết thư cáo trạng ngươi với đại tướng quân ngay đây!”
Lý Dương đối mặt với Ngụy Trường Sinh không tôn trọng mình thì cũng không khách khí.
“Ngươi không viết thì ta còn coi thường ngươi đấy!”
“Có bản lĩnh thì đi ngay đi!”
Ngụy Trường Sinh thấy khuyên bảo vô hiệu thì tức giận phẩy tay áo bỏ đi.