Chương 145 Bại
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 145 Bại
Chương 145: Thất Bại
Việc Cố Nhất Chu chỉ huy Tuần Phòng Quân đột ngột xuất hiện hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của đám sơn tặc.
Bọn chúng kinh hãi, vội vã tháo chạy về phía núi lớn, cố gắng thoát khỏi sự truy đuổi của Tuần Phòng Quân.
Có điều, lần này đám sơn tặc không chỉ có những thanh niên trai tráng, mà còn có cả người già trẻ nhỏ, lại mang theo không ít gia sản.
Điều này ảnh hưởng rất lớn đến tốc độ chạy trốn của chúng.
“Đại đương gia, quan binh đuổi tới rồi!”
Bọn chúng chưa chạy được bao xa thì phía sau đã vang lên tiếng vó ngựa như sấm, kỵ binh Tuần Phòng Quân đã đuổi sát nút.
Đám sơn tặc nhìn thấy kỵ binh Tuần Phòng Quân sát khí đằng đằng lao tới, trong lòng càng thêm hoảng sợ.
Đội kỵ binh Tuần Phòng Quân này chỉ có hơn 300 người.
Hơn 300 người này vốn là vệ sĩ của các gia đình giàu có.
Cố Nhất Chu đã thuyết phục các gia đình, tập hợp đám vệ sĩ lại, thành lập một đội kỵ binh như vậy, trực thuộc quyền chỉ huy của hắn.
So với đám bộ binh Tuần Phòng Quân ăn mặc rách rưới, đội kỵ binh này gần như người nào cũng có giáp da, thậm chí quan quân còn mặc cả khóa giáp.
Đây là lực lượng cơ động tinh nhuệ nhất trong tay Cố Nhất Chu.
Hiện tại, bọn họ sắp phải xung kích đám sơn tặc, cản trở bước tiến của chúng.
“Đại đương gia, làm sao bây giờ?”
Nhìn thấy kỵ binh Tuần Phòng Quân khí thế hùng hổ ập tới, sắc mặt các đầu mục sơn tặc âm trầm như nước.
Rõ ràng, lần này Tuần Phòng Quân đã có chuẩn bị từ trước.
“Ngựa của bọn chúng nhanh, chân của chúng ta chạy không lại!”
“Một khi bị bọn chúng ngăn lại, đại quân Tuần Phòng Quân bao vây tới thì hôm nay chúng ta chỉ có đường ch.ết!”
Một đầu mục sơn tặc đột nhiên rút đại đao bên hông ra, mặt lộ vẻ hung quang hô lớn: “Không giết lui bọn chúng, gia nghiệp mà chúng ta vất vả tích góp bấy lâu nay sẽ tan tành ở đây mất!”
“Đánh một trận, chặn bọn chúng lại!”
Mấy đầu mục khác cũng nhận ra tình thế nguy cấp.
Nếu đội ngũ của bọn chúng bị chia cắt, lập tức sẽ tan vỡ ngay.
“Liều mạng!”
“Cmn, lão tử phải chém ch.ết lũ chó này!”
Các đầu lĩnh sơn tặc đều thống nhất ý kiến, hùng hổ rút trường đao ra.
“Chuẩn bị nghênh chiến!”
Dưới mệnh lệnh của bọn chúng, đám sơn tặc cưỡi ngựa cũng tập hợp lại.
Những tên sơn tặc cầm trường mâu, tấm khiên cũng dàn trận trên đường, chuẩn bị ngăn chặn quan binh truy đuổi, yểm trợ đội ngũ rút vào trong núi.
Để tăng tính cơ động trong những vụ cướp bóc thường ngày, đám sơn tặc cũng có không ít kỵ binh.
Vài toán sơn tặc tập hợp lại cũng được khoảng hơn trăm kỵ mã.
Thấy đám sơn tặc không những không trốn mà còn dám dừng lại, đô úy chỉ huy kỵ binh Tuần Phòng Quân mừng rỡ.
Đây chẳng phải là c·ông đầu trừ tặc sao!
Đô úy giơ cao mã tấu trong tay: “Các huynh đệ, giết tặc!”
“Giết a!”
“Giết tặc!”
Hơn 300 kỵ binh Tuần Phòng Quân sát khí đằng đằng hô to, xông về phía đám sơn tặc.
Đám sơn tặc hiện tại không còn đường lui.
Vợ con già trẻ của bọn chúng ở ngay phía sau.
Nếu không ngăn được quan binh, vợ con già trẻ của bọn chúng cũng xong đời.
Nhìn thấy kỵ binh Tuần Phòng Quân bổ nhào tới, đội ngũ sơn tặc cũng xao động.
“Các huynh đệ!”
“Bọn quan binh này đều là một lũ sợ ch.ết!”
“Đừng thấy bọn chúng đông người, chỉ cần giết vài tên, bọn chúng sẽ sợ tè ra quần ngay!”
Đại đương gia mặt mày dữ tợn nói: “Giết một tên quan binh, thưởng năm lạng bạc!”
“Gào!”
“Gào!”
Hơn trăm tên sơn tặc kỵ binh nhất thời hưng phấn, phát ra âm thanh như dã thú gầm rú.
“Giết!”
Đại đương gia ra lệnh một tiếng, hơn trăm tên sơn tặc cũng lớn tiếng hò hét, thúc ngựa xông ra.
Kỵ binh Tuần Phòng Quân đều là con nhà giàu, gia đinh h·ộ vệ, lại được chiêu mộ từ những cao thủ giang hồ.
Bọn họ trang bị tinh xảo, sĩ khí cao ngất, nóng lòng giết tặc lập c·ông.
Đám sơn tặc quanh năm ɭϊếʍƈ máu trên lưỡi đao, không hề coi đám công tử bột quen sống trong nhung lụa này ra gì.
“Vèo vèo!”
“Vèo vèo!”
Hai đội kỵ binh vừa vào tầm bắn, những mũi tên gào thét đã bay về phía đối phương.
“Phốc phốc!”
“A!”
Mũi tên bay vun vút, hai bên không ngừng có người kêu rên ngã ngựa.
Đô úy kỵ binh Tuần Phòng Quân thấy người của mình liên tục trúng tên ngã xuống, trong lòng cũng hơi kinh hãi.
Không ngờ đám sơn tặc này lại có tài bắn cung kinh người đến vậy.
Ngược lại, tên bắn ra từ phía bọn họ hoặc là trượt mục tiêu, hoặc là không đủ lực, chỉ có vài tên sơn tặc ngã ngựa.
Cũng không thể trách kỵ binh Tuần Phòng Quân.
Bọn họ thường ngày vốn không có kinh nghiệm chém giết trên chiến trường.
Việc hai quân đối chọi khác hẳn với biểu diễn bắn cung thường ngày, trong không khí căng thẳng, bọn họ có thể bắn ra tên đã là không dễ dàng rồi.
Có thể giết thương sơn tặc thì đúng là nhờ vận may.
Ngược lại, đám sơn tặc thì khác, đây là bản lĩnh kiếm cơm và bảo mệnh của bọn chúng, sức chiến đấu tự nhiên cao hơn một bậc.
Nhưng hiện tại hai quân đã va chạm nhau, không thể nào rút lui được nữa.
Đô úy kỵ binh chỉ có thể kiên trì dẫn kỵ binh xung phong.
Dù sao số lượng kỵ binh sơn tặc ít hơn bọn họ, chỉ cần đánh tan được đám sơn tặc, tiếp theo sẽ là tàn sát.
“Ầm!”
Hai đội kỵ binh chỉ kịp bắn một vòng tên, hàng kỵ binh đầu tiên đã sượt qua nhau.
“Xoẹt!”
“Xoẹt!”
Trong khoảnh khắc sơn tặc và kỵ binh Tuần Phòng Quân sượt qua nhau, mã tấu của cả hai bên đều vung về phía đối phương.
Có kỵ binh Tuần Phòng Quân còn chưa kịp chém đao ra thì trường đao của sơn tặc đã chém tới như chớp giật, máu tươi tung bay.
Chiến mã đan xen, ưu thế kinh nghiệm chém giết phong phú của đám mã tặc lộ rõ.
Bọn sơn tặc vô cùng tinh chuẩn trong việc chọn góc độ và thời cơ xuất đao.
Ngược lại, kỵ binh Tuần Phòng Quân bị áp chế hoàn toàn.
“Phù phù!”
“A!”
Chỉ thấy mã tấu vung vẩy, nhấc lên những chùm mưa máu.
Trong cuộc xung phong cận chiến, chỉ vừa chạm mặt mà kỵ binh Tuần Phòng Quân đã có mấy chục người bị chém ngã ngựa.
Một vòng giao chiến, Tuần Phòng Quân đã tổn thất không ít kỵ binh.
Ngược lại, tổn thất của đám sơn tặc không lớn bằng.
Thấy những thi thể kỵ binh Tuần Phòng Quân trên đất, sĩ khí của đám sơn tặc nhất thời tăng vọt.
“Quan binh cũng chỉ có thế thôi!”
“Các huynh đệ, chém ch.ết hết bọn chúng cho ta!”
Đại đương gia sơn tặc lau máu trên trường đao, vừa rồi hắn cũng chém ch.ết một tên quan kỵ binh Tuần Phòng Quân.
“Giết!”
Thừa thắng xông lên.
Thấy sức chiến đấu của kỵ binh Tuần Phòng Quân không mạnh, đám sơn tặc nhanh chóng tập hợp lại, một lần nữa phát động xung kích.
Kỵ binh Tuần Phòng Quân vốn định dựa vào ưu thế về số lượng để đánh tan đám sơn tặc.
Ai ngờ không những không đánh tan được mà còn tổn thất mấy chục người.
Những đồng đội vừa còn nói cười, trong chớp mắt đã thành một bộ thi thể.
Đây là một cú sốc tâm lý lớn đối với kỵ binh Tuần Phòng Quân.
Bọn họ còn chưa kịp chỉnh đốn đội ngũ thì đám sơn tặc đã thúc ngựa lao tới.
Bọn họ chỉ có thể vội vàng bị động nghênh chiến.
Trong lần giao chiến này, kỵ binh Tuần Phòng Quân lại thương vong thêm mấy chục người.
“Rút lui, mau rút lui!”
Vai của đô úy kỵ binh Tuần Phòng Quân cũng bị chém một đao, máu chảy ồ ạt.
Nếu không phải hắn phản ứng nhanh thì nhát đao vừa rồi đã rơi vào cổ hắn rồi.
Hắn không ngờ đám sơn tặc này lại hung hãn đến vậy.
Nếu còn xung phong thêm một đợt nữa, cái mạng nhỏ của hắn có thể sẽ chôn vùi ở đây mất.
Ý định giết tặc lập c·ông của hắn giờ đã bay lên chín tầng mây, hắn chỉ muốn sống sót thôi.
Đô úy kỵ binh quay đầu ngựa bỏ chạy, những kỵ binh còn lại cũng đã thấy được sự hung hãn của đám mã tặc, tự nhiên không dám ham chiến.
Bọn họ khí thế hùng hổ mà đến, giờ lại chạy trối ch.ết như chó mất chủ.
“Ha ha ha!”
“Một lũ oắt con vô dụng!”
“Ta còn tưởng bọn chúng lợi hại lắm cơ!”
“Quả thực không đỡ nổi một đòn!”
Thấy kỵ binh Tuần Phòng Quân bỏ chạy, đám sơn tặc cũng giơ cao binh khí, reo hò thắng lợi.
Bọn chúng lấy ít thắng nhiều, đánh lui kỵ binh Tuần Phòng Quân, điều này khiến tinh thần của bọn chúng phấn chấn.
“Đừng có gào nữa!”
“Nhanh thu dọn đồ đạc, đi mau!”
Mấy đại đương gia nhìn thấy đội ngũ bộ binh Tuần Phòng Quân đang tiến lên từ xa, nhưng không thể vui nổi.
Bọn chúng dặn dò đám sơn tặc nhanh chóng xuống ngựa, lột giáp trụ của những binh sĩ kỵ binh Tuần Phòng Quân đã ch.ết, thu nạp binh khí và chiến mã, nhanh chóng rút lui về phía núi lớn.