Chương 1439 Xoắn giết kỵ binh!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1439 Xoắn giết kỵ binh!
Chương 1439: Xoắn giết kỵ binh!
Trên chiến trường, tiếng người huyên náo, ngựa hí vang trời, tướng sĩ Tả Kỵ Quân chen chúc xông lên phía trước.
“Chết đi!”
Tần Quý Giang, giáo úy Tần Châu Quân, vung trường đao chém tới.
“Vèo!”
Trường đao sắc bén xé gió, chém ngang cổ một tên quân sĩ Tả Kỵ Quân, máu tươi phun tung tóe, hắn ta ngã xuống đất đầy thống khổ.
“Giết a!”
Một luồng gió mạnh từ bên trái ập đến.
Tần Quý Giang gần như theo bản năng vung đao chếch sang trái.
“Keng!”
Trường đao của Tần Quý Giang va chạm với một thanh trường đao đang bổ tới, sức mạnh khổng lồ khiến cánh tay hắn tê dại.
“Phập!”
Tên quân sĩ Tả Kỵ Quân kia còn chưa kịp vung đao chém tiếp thì đã bị thân vệ của Tần Quý Giang đâm một nhát thấu tim.
Sau khi đâm liên tiếp hai nhát, tên thân vệ định ngẩng đầu nói chuyện với Tần Quý Giang.
Nhưng Tần Quý Giang nhìn thấy hai tên quân sĩ Tả Kỵ Quân khác đang áp sát tới, vội lớn tiếng nhắc nhở:
“Cẩn thận!”
“Phập!”
“A!”
Một thanh trường đao đâm vào thân thể tên thân vệ, hắn phát ra tiếng kêu gào thống khổ.
Hắn giơ thanh trường đao dính máu lên định phản kích.
Nhưng một thanh trường đao khác lại tập kích tới.
Tên thân vệ vội giơ tay lên đỡ, cánh tay trực tiếp bị trường đao chém trúng, lưỡi đao va chạm với xương, phát ra âm thanh ghê rợn.
“A!”
Trường đao trong tay thân vệ rơi xuống, cánh tay vô lực rũ xuống, máu me đầm đìa.
Tần Quý Giang muốn tiến lên hỗ trợ, nhưng ánh đao lóe lên, hai tên quân sĩ Tả Kỵ Quân khác đã xông tới, bức hắn phải lùi lại.
Trong lúc lùi lại, ánh mắt hắn liếc thấy thân vệ của mình đã bị quân sĩ Tả Kỵ Quân xô ngã xuống đất, không thể bò dậy được nữa.
“Khốn kiếp!”
“Lão tử liều mạng với các ngươi!”
Tần Quý Giang thấy thân vệ của mình chết thảm ngay trước mắt, trong lòng bùng lên ngọn lửa giận dữ.
Hắn vung trường đao chém ngang chém dọc, đẩy lùi vài tên quân sĩ Tả Kỵ Quân đang cố gắng áp sát.
Nhưng trường đao của hắn cũng đã bị sứt mẻ vài chỗ.
“Giáo úy đại nhân, mau đi!”
“Chúng ta sắp không cản được nữa rồi!”
Một tên thân vệ đẫm máu vừa chống đỡ Tả Kỵ Quân không ngừng xông tới, vừa lớn tiếng nhắc nhở Tần Quý Giang.
Tần Quý Giang nhìn quanh.
Bọn họ xông vào giữa vòng vây kỵ binh, chẳng khác nào một chiếc thuyền nhỏ giữa đại dương mênh mông.
Đối mặt với từng đợt sóng lớn ập đến, thuyền nhỏ liên tục bị lật úp, nhấn chìm trong làn sóng Tả Kỵ Quân.
“Mở một đường máu!”
Tả Kỵ Quân quá đông.
Bọn chúng ngã xuống lớp này thì lớp khác lại xông lên, không ngừng dũng mãnh tiến tới.
Kỵ binh của hắn đã mất đi tốc độ, sức chiến đấu giảm đi rất nhiều.
Dù có thể từ trên cao chém giết Tả Kỵ Quân, nhưng giết một tên thì lập tức có ba tên khác xông tới.
Cánh tay của hắn đã tê dại.
Nếu cứ kéo dài như vậy, bọn họ sẽ bị Tả Kỵ Quân dây dưa đến chết mất.
Tần Quý Giang thúc mạnh hai chân vào bụng ngựa, cố gắng mở một đường máu giữa vòng vây trùng trùng.
“Theo giáo úy đại nhân, giết ra ngoài!”
Kỵ binh Tần Châu Quân đang khổ chiến cũng dồn dập cố gắng dựa vào Tần Quý Giang, đồng thời giết ra khỏi trùng vây.
“Đừng để bọn chúng chạy!”
“Vây giết bọn chúng!”
Phó tướng Tả Kỵ Quân Đổng Lương Thần cầm trường đao trong tay, uy phong lẫm liệt.
Hắn thấy kỵ binh Tần Châu Quân đang rơi vào trùng vây muốn bỏ chạy, đương nhiên sẽ không để bọn chúng được như ý.
Tiếng trống trận vang lên đinh tai nhức óc.
Tướng sĩ Tả Kỵ Quân hệt như uống thuốc lắc, liều mạng c·ông kích kỵ binh Tần Châu Quân.
Những tên quân sĩ cầm trường mâu ra sức đâ·m mạnh vào kỵ binh Tần Châu Quân trên lưng ngựa.
Không ngừng có kỵ binh Tần Châu Quân mình đầy thương tích ngã xuống từ trên lưng ngựa, ngã vào vũng máu.
Tuy rằng không ngừng có kỵ binh Tần Châu Quân dựa vào chiến mã hất tung quân sĩ Tả Kỵ Quân, nhưng càng có nhiều kỵ binh Tần Châu Quân bị giết chết tại chỗ.
Kỵ binh Tần Châu Quân ở vòng ngoài cũng điên cuồng c·ông kích, cố gắng tiếp ứng giáo úy của họ thoát ra.
Nhưng quân số Tả Kỵ Quân quá đông.
Mấy trăm kỵ binh Tần Châu Quân hãm sâu trong đội ngũ mấy ngàn người, chẳng khác nào rơi vào vũng bùn, muốn tiến lên một bước cũng phải trả giá bằng máu.
“Phập!”
Tần Quý Giang liều mạng vung vẩy binh khí, đón đỡ Tả Kỵ Quân kéo tới từ bốn phương tám hướng.
Nhưng Tả Kỵ Quân thực sự quá đông.
Dù có thân vệ h·ộ vệ, hắn vẫn bị thương.
Bắp đùi của hắn bị trường đao chém trúng, máu chảy ồ ạt.
Nhưng giờ khắc này hắn không có thời gian quan tâm đến vết thương của mình.
Bởi vì Tả Kỵ Quân tấn c·ông tới từ khắp mọi phía, hắn nhất định phải hết sức tập trung chống đỡ, nếu không sẽ chết rất thê thảm.
Vài cây trường mâu sắc bén đâ·m vào con ngựa của Tần Quý Giang.
Trường mâu r·út ra, chiến mã phát ra tiếng hí đau đớn.
Chiến mã bị đau, điên cuồng muốn thoát khỏi nơi này.
Tần Quý Giang trên lưng ngựa không kịp chuẩn bị, mất khống chế, trực tiếp ngã xuống đất.
“A!”
Bắp đùi của hắn vốn đã bị chém một đao, giờ lại ngã xuống đất, càng làm vết thương thêm trầm trọng, đau đến hắn nhe răng trợn mắt.
“Bảo h·ộ giáo úy đại nhân!”
Vài tên thân vệ xung quanh thấy vậy, vội liều mạng xông lên, bảo vệ Tần Quý Giang vừa ngã ngựa.
Tần Quý Giang thở hổn hển, giẫy giụa bò dậy.
“Oành!”
Hắn còn chưa kịp nhìn rõ t·ình huống xung quanh thì đầu đã phải chịu một đòn mạnh.
Tần Quý Giang chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, rồi ngã thẳng xuống đất.
Máu tươi theo khe hở mũ giáp chảy ra.
Một tên quân sĩ Tả Kỵ Quân cầm lang nha bổng bước lên, tàn b·ạo nện liên tiếp mấy gậy vào đầu Tần Quý Giang.
Hai tên thân vệ thấy vậy, đỏ mắt muốn xông tới cứu Tần Quý Giang đang sống ch·ết chưa rõ.
Thế nhưng bọn họ vừa lao ra vài bước đã bị loạn đao chém ngã xuống đất, ngã vào vũng máu.
Tên quân sĩ Tả Kỵ Quân cầm lang nha bổng lại đập chết một tên kỵ binh Tần Châu Quân đang nằm trên đất kêu rên.
Hắn lúc này mới nhanh chóng móc đoản đao ra, thành thạo cắt tai trái của bọn chúng, nhét vào túi vải thắt bên hông.
Giáo úy Tần Châu Quân Tần Quý Giang bị chém giết, kỵ binh Tần Châu Quân khác đang khổ chiến cũng không ngừng ngã vào vũng máu.
Dưới sự xoắn giết của Tả Kỵ Quân, kỵ binh Tần Châu Quân mới còn uy phong lẫm liệt đã bị đả kích mang tính chất hủy diệt.
“Đi mau!”
Những kỵ binh Tần Châu Quân chưa xông vào đội ngũ Tả Kỵ Quân thấy không thể cứu vãn, dồn dập quay đầu ngựa lại, thoát khỏi giao chiến.
Bọn họ thực sự đã bị đ·ánh cho sợ hãi.
Cường cung kình nỏ của Tả Kỵ Quân quá lợi hại, đội hình bộ binh xoắn giết quá tàn khốc.
Ước chừng hơn ba trăm kỵ binh Tần Châu Quân rải rác ở vòng ngoài nhanh chóng thoát ly chiến trường, lo sợ bị bộ binh Tả Kỵ Quân cuốn lấy.
Sau khi chạy được một đoạn, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ quay đầu nhìn lại chiến trường.
Chỉ thấy những tướng sĩ quân đội bạn đang rơi vào cảnh chiến đấu đơn lẻ không ngừng bị Tả Kỵ Quân xoắn giết, tiếng kêu thảm thiết thê lương khiến bọn họ tê cả da đầu.
Nhưng hiện tại bọn họ đã không còn dũng khí quay lại.
Bọn họ lo sợ bị cung nỏ của Tả Kỵ Quân bắn giết.
Bọn họ cũng lo sợ bị bộ binh Tả Kỵ Quân vây giết.
Chỉ trong chốc lát, trên chiến trường đã không còn kỵ binh Tần Châu Quân nào còn có thể đứng vững.
Những kỵ binh Tần Châu Quân chạy trốn ra ngoài nhìn Tả Kỵ Quân đang hoan hô lớn tiếng, ai nấy đều sắc mặt nghiêm nghị, sống lưng lạnh toát.
Nếu mới nãy bọn họ chạy chậm một bước, có lẽ giờ này đã biến thành một cái xác trên chiến trường rồi.
Sau khi xoắn giết cận chiến chém giết kỵ binh Tần Châu Quân, Tả Kỵ Quân khí thế ngút trời nhanh chóng áp sát những kỵ binh Tần Châu Quân ở vòng ngoài.
Từng đội cường cung kình nỏ nhắm ng·ay vào những kỵ binh Tần Châu Quân này.
Kỵ binh Tần Châu Quân bị thiệt hại nặng nề.
Giờ phút này, bọn họ thở hổn hển, không thể không hùng hổ lui về phía sau.
Sau một trận hỗn chiến chém giết, thể lực chiến mã của bọn họ đã tiêu hao rất nhiều.
Giáo úy đại nhân của họ đã ch.ết trận tại chỗ, điều này khiến trong lòng họ sinh ra sợ hãi đối với mấy ngàn quân Tả Kỵ Quân.
Tuy rằng vẫn còn hơn ba trăm người, nhưng bọn họ không dám xông lên chém giết, lo sợ giẫm lên vết xe đổ.
Sau một hồi giằng co với Tả Kỵ Quân, bọn họ mới không cam lòng quay đầu hướng tây mà đi.
Nhìn hơn ngàn kỵ binh bị đ·ánh cho chỉ còn lại hơn ba trăm người ảo não đào tẩu, tướng sĩ Tả Kỵ Quân bùng nổ tiếng hoan hô rung trời.