Chương 1438 Trận đầu!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1438 Trận đầu!
Chương 1438: Trận Đầu!
Tả Kỵ Quân bày trận nghênh chiến, mọi thứ đều đâu vào đấy.
Quân sĩ Tả Kỵ Quân mỗi người lo liệu chức trách, không hề có chút hoảng loạn nào.
Chỉ nghe khẩu lệnh của các cấp quan quân không ngừng vang lên, quân sĩ tuân lệnh mà đi.
Đao thuẫn binh, trường mâu binh cùng cung nỏ binh phối hợp thành thục với nhau, bùng nổ ra sức chiến đấu siêu cường.
Kỵ binh Tần Châu mấy lần nỗ lực tiếp cận quân trận Tả Kỵ Quân, triển khai xung kích.
Nhưng dưới sự chỉ huy của phó tướng Đổng Lương Thần, phàm là kỵ binh Tần Châu nỗ lực xung kích quân đội đều bị mưa tên dày đặc gột rửa không thương tiếc.
Hơn ngàn cung binh Tả Kỵ Quân gây ra sát thương rất lớn cho kỵ binh Tần Châu.
Mũi tên của bọn họ bao trùm mọi ngóc ngách, bất kể kỵ binh Tần Châu hung hăng đến đâu cũng đều phải hứng chịu đả kích hủy diệt.
Từng con chiến mã ngã xuống, từng người kỵ binh Tần Châu ngã rầm xuống đất.
Chiến mã rên rỉ, kỵ binh bị thương nằm trên bãi cỏ kêu rên không ngớt.
“Cmn!”
“Lão tử không tin nện không ra cái mai rùa này của bọn chúng!”
Thương vong kéo dài khiến tâm thái giáo úy kỵ binh Tần Châu Tần Quý Giang nổ tung.
Đây căn bản không phải chiến công hắn muốn.
Nếu là trước đây, một khi bọn họ hình thành thế bao vây bộ binh bày trận, vậy thì có thể nghiền ép đối phương.
Bọn họ chỉ cần du tẩu bắn cung, liền có thể liên tục gây thương vong cho đám bộ binh bị động chịu đòn.
Chỉ cần thương vong đạt đến mức nhất định, những bộ binh còn sống sót kia nhất định sẽ không chịu nổi áp lực to lớn trong lòng mà tan vỡ.
Bộ binh lợi hại đến đâu, một khi bị kéo dài lấy máu, cũng sẽ kinh hoảng mà tự làm rối loạn trận tuyến.
Nếu tố chất tâm lý của bọn họ tốt thì sẽ không hoảng loạn.
Nhưng bọn họ là bộ binh, không có năng lực hoàn thủ.
Kỵ binh của bọn họ chỉ cần kiên trì thêm chút nữa.
Đánh mệt thì nghỉ một lát rồi lại đánh, sớm muộn gì cũng sẽ khiến đám bộ binh bị vây khốn kia mệt bở hơi tai.
Nếu bộ binh bỏ chạy thì lại càng dễ.
Bộ binh chỉ cần khẽ động thì sẽ lộ ra sơ hở.
Một khi bọn họ lộ ra sơ hở, kỵ binh của bọn họ liền có thể nhanh chóng biến thành một con dao nhọn, đâm thẳng tới.
Đến lúc xông vỡ đối phương, bộ binh tán loạn, vậy thì là một cuộc tàn sát nghiêng về một phía.
Đối mặt với chiến thuật thành thục này, có thể nói là bọn họ dùng đi dùng lại mà vẫn thấy hiệu quả, đồng thời mỗi lần đều có thu hoạch.
Nhưng lần này bọn họ lại đụng phải cái đinh.
Tả Kỵ Quân nắm giữ số lượng lớn cung thủ.
Bọn họ không phải là thuần túy do đao thuẫn binh cùng trường mâu binh tạo thành.
Số lượng lớn cung nỏ binh trong đội ngũ tăng cường đáng kể năng lực phản kích của Tả Kỵ Quân.
Vậy nên chiến thuật của Tần Châu Quân có chút mất đi hiệu lực.
Bọn họ thường xuyên vừa tiếp cận để bắn thì Tả Kỵ Quân cũng sẽ phản kích bắn cung.
Hơn nữa Tả Kỵ Quân bắn cung rất “gà tặc”.
Để đả kích mục tiêu di động, bọn họ sẽ không nhắm chuẩn mà bắn, mà là tập trung toàn bộ mũi tên, bắn bao trùm.
Hiệu quả của đả kích như vậy rất rõ ràng.
Kỵ binh Tần Châu trong khu vực bị đả kích hầu như đều khó mà thoát khỏi, liên tục bị bắn giết.
Kỵ binh Tần Châu bắn cung tuy rằng gây ra chút thương vong cho Tả Kỵ Quân, nhưng thương vong của bọn họ cũng không hề nhỏ.
Trong mắt giáo úy Tần Quý Giang, đây là cực kỳ không có lời.
Kỵ binh của bọn họ so với bộ binh quý giá hơn nhiều.
Dù cho một đổi hai, hắn cũng cảm thấy thiệt thòi.
Nhưng hiện tại không chỉ là vấn đề một đổi hai.
Bọn họ cũng không biết Tả Kỵ Quân sẽ bắn bao trùm về hướng nào.
Bọn họ chỉ cần du tẩu bắn cung xung quanh Tả Kỵ Quân thì sẽ phải hứng chịu đả kích bằng mưa tên dày đặc.
“Các ngươi chếch bên trái lôi kéo một hồi!”
“Ta từ phía bên phải đột kích bọn chúng!”
Mắt thấy chiến thuật đi khắp bắn giết tiêu hao Tả Kỵ Quân mất đi hiệu lực, giáo úy Tần Quý Giang không thể không điều chỉnh chiến thuật.
Thương vong của bọn họ đã lên tới hơn 400 người.
Hơn nữa rất nhiều người cả người lẫn ngựa bị bắn thành nhím.
Đây là một con số khiến hắn khó có thể chấp nhận.
Nếu hắn cứ ảo não rút đi như vậy thì không có cách nào ăn nói với cấp trên.
Vì lẽ đó hắn quyết định dốc sức đánh một trận.
Dưới sự chỉ huy của Tần Quý Giang, một bộ phận kỵ binh Tần Châu đang đi khắp xung quanh hàng ngũ Tả Kỵ Quân bỗng hò hét phát động xung phong với mấy trăm người.
Bọn họ phảng phất như dã thú phát cuồng, lấy thế thái sơn áp đỉnh, chính diện đột kích.
Đổng Lương Thần vẫn luôn chờ trong quân trận, hắn cũng nhìn thấy mấy trăm tên kỵ binh Tần Châu dũng mãnh không sợ chết nhào lên.
Hắn nhìn những kỵ binh Tần Châu khác còn đang đi khắp bên ngoài, lộ vẻ cười lạnh.
“Thần cánh tay nỏ, bát giác ngưu nỏ chuẩn bị!”
“Trường cung binh chuẩn bị!”
Đổng Lương Thần ra lệnh một tiếng.
Trận tròn vốn còn chặt chẽ nhanh chóng tránh ra một lỗ hổng về hai bên, đối diện với mấy trăm tên kỵ binh Tần Châu đang lao tới.
Nơi lỗ hổng, thần cánh tay nỏ và bát giác ngưu nỏ đã được lên dây, nhắm ngay đám kỵ binh Tần Châu đang gào thét nhào lên kia.
“Chính là lúc này, giết!”
Giáo úy Tần Quý Giang thấy Tả Kỵ Quân điều chỉnh đội hình, đại đa số cung nỏ đều nhắm ngay nhân mã đang thu hút sự chú ý của bọn họ thì nổi giận gầm lên một tiếng, nhanh chóng nhào về phía sau hàng ngũ Tả Kỵ Quân.
Cùng lúc đó.
Những kỵ binh Tần Châu khác đang trườn xung quanh cũng nhanh chóng tụ lại, tạo thành trận hình dùi nhọn công kích, đánh về phía sau hông Tả Kỵ Quân.
Tả Kỵ Quân hiện tại điều chỉnh cung nỏ đã không kịp.
Nhưng Đổng Lương Thần cũng không định điều chỉnh.
Hắn quay đầu nhìn về phía một đội kỵ binh khác đang bổ nhào tới phía sau, trên mặt lộ ra vẻ khinh bỉ.
“Mâu!”
Chỉ nghe giáo úy Đỗ Văn Đông của Tả Kỵ Quân ra lệnh một tiếng.
Hàng trường mâu binh phía sau đồng loạt giơ cao trường mâu, nhắm ngay đám kỵ binh Tần Châu đang lao tới.
“Xèo xèo xèo!”
“Xèo xèo xèo!”
Khi mưa tên dày đặc trút xuống đầu đám kỵ binh Tần Châu đang đột kích chính diện.
Đám kỵ binh Tần Châu phía sau cũng ném mạnh từng cây đoản mâu trong tay ra.
“Phù phù!”
Có tướng sĩ Tả Kỵ Quân bị đoản mâu ném mạnh vào ngực, thống khổ ngửa người ngã xuống.
Cũng không ít đoản mâu bị thuẫn của tướng sĩ Tả Kỵ Quân đỡ lại, cánh tay của những huynh đệ cầm thuẫn đều bị chấn đến tê dại.
Kỵ binh Tần Châu hàng trước nhanh chóng rút mã tấu sau khi ném đoản mâu, chiến mã tiếp tục đột tiến về phía trước.
Kỵ binh Tần Châu phía sau thì ném tên về phía đội ngũ Tả Kỵ Quân đang cầm trường mâu.
Mũi tên từ trên trời giáng xuống, trong đội ngũ trường mâu binh không ngừng có người ngã xuống, nhưng toàn bộ đội ngũ vẫn không hề nhúc nhích.
“Bọn chúng đến rồi!”
“Đứng vững!”
Tiếng chân như sấm, đại địa rung chuyển.
Đối mặt với kỵ binh Tần Châu đang lao thẳng tới, tướng sĩ Tả Kỵ Quân cầm thuẫn biểu hiện căng thẳng, hô hấp dồn dập.
Bọn họ dùng vai của mình chặn lại bốn góc thuẫn, chuẩn bị chịu đựng xung kích.
“Ầm!”
Một đao thuẫn binh Tả Kỵ Quân chỉ cảm thấy mình bị một cỗ sức mạnh khổng lồ va chạm, sau đó thân thể không khống chế được mà ngửa ra sau.
“Phù phù!”
“Phù phù!”
Khi kỵ binh Tần Châu va vào đao thuẫn binh Tả Kỵ Quân, trường mâu sắc bén cũng đâm vào thân thể kỵ binh và chiến mã.
Nhưng không đợi trường mâu rút ra.
Chiến mã đang bão táp đột tiến đã hất văng hàng đao thuẫn binh phía trước, trường mâu binh phía sau cũng bị chiến mã bị thương đè xuống đất.
Hơn ba mươi kỵ binh xông lên phía trước tuy rằng hất văng đao thuẫn binh Tả Kỵ Quân, nhưng hầu như không ai sống sót.
Bọn họ bị trường mâu đâm đến cả người đều là lỗ máu, người ngã ngựa đổ.
Nhưng cái chết của bọn họ cũng làm xáo trộn hàng ngũ nghiêm ngặt của Tả Kỵ Quân.
Kỵ binh phía sau giẫm lên thi thể tiếp tục xông lên phía trước giết.
Trường mâu binh, đao thuẫn binh liên tục bị đánh bay, bị trường đao sáng như tuyết hất văng dưới lực xung kích cực lớn kia.
Hàng ngũ Tả Kỵ Quân đang tán loạn với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Mà kỵ binh Tần Châu lộ vẻ hung quang, thừa cơ ùa lên theo chỗ hổng.
Tướng sĩ phía trước không ngừng kêu thảm thiết bị đánh bay, bị giết chết, nhưng tướng sĩ Tả Kỵ Quân phía sau không hề tán loạn, trái lại chen chúc lên phía trước, tạo thành hàng ngũ dày đặc.
Kỵ binh Tần Châu thường xuyên hất văng vài tướng sĩ Tả Kỵ Quân, bọn họ không sống quá mấy hơi thở, lập tức bị đâm thành cái sàng.
Những trường mâu binh ngã xuống lại bị kỵ binh nhào lên tiếp theo hất văng, kỵ binh lại bị Tả Kỵ Quân xông lên chém giết.
Trên chiến trường người huyên ngựa hí, sôi trào khắp chốn.
Ở một bên khác, hơn 300 kỵ binh Tần Châu đột kích thu hút sự chú ý đã ngã xuống vũng máu.
Dưới sự liên thủ đả kích của thần cánh tay nỏ, bát giác ngưu nỏ cùng hơn ngàn trường cung thủ Tả Kỵ Quân, chỉ có vẻn vẹn mấy người may mắn sống sót có thể chạy trốn.
“Thổi kèn!”
“Mọi người vung đao lên!”
“Phản công!”
Đổng Lương Thần xoay người nhìn đám kỵ binh Tần Châu vẫn đang trùng kích về phía trước, trợn mắt rống to.
“Giết a!”
Quân trận vừa rồi còn bất động, đột nhiên chuyển động.
Tướng sĩ Tả Kỵ Quân giơ cao trường mâu, nắm chặt trường đao, nghênh đón đám kỵ binh Tần Châu kia, ùa lên, triển khai phản đột kích.
Tả Kỵ Quân có 4, 5 ngàn người, số lượng đông đảo.
Trái lại kỵ binh Tần Châu chỉ hơn ngàn người.
Trong chiến đấu vừa rồi đã thương vong nặng nề.
Bây giờ dưới tay Tần Quý Giang chỉ còn lại mấy trăm người.
Tần Quý Giang vẫn đang xông về phía trước, nhưng hắn phát hiện mình phảng phất như rơi vào vũng bùn, không thể nhúc nhích được nữa.
Đám kỵ binh Tần Châu đã hết sạch sức lực dưới sự dẫn dắt của Tần Quý Giang chuẩn bị đâm nghiêng ra ngoài, bảo đảm tính cơ động của chiến mã.
Nhưng vào lúc này, Tả Kỵ Quân phát động phản công.
Khi hắn phát hiện bốn phương tám hướng có vô số Tả Kỵ Quân đỏ mắt vây giết tới, Tần Quý Giang tê cả da đầu.
Hắn không ngừng thúc ngựa, nỗ lực giết ra khỏi trùng vây, tránh bị đám Tả Kỵ Quân chiếm ưu thế về số lượng cuốn lấy.
Nhưng Tả Kỵ Quân đã vây giết tới, kỵ binh nhảy vào đội ngũ Tả Kỵ Quân bị cuốn lấy, căn bản không thể đi được.
Kỵ binh mất đi lực xung kích, hãm trong đội ngũ bộ binh, hoàn toàn trở thành mục tiêu sống.
Kỵ binh ở trên cao vung vẩy trường đao sắc bén, không ngừng chém vào tướng sĩ Tả Kỵ Quân đang nỗ lực tiếp cận.
Nhưng bọn họ hai tay khó địch bốn tay.
Từng người kỵ binh bị trường mâu đâm đến cả người đều là lỗ máu, sau đó ngã xuống từ lưng ngựa.
Còn có kỵ binh trực tiếp bị Tả Kỵ Quân sống sờ sờ lôi xuống, sau đó bị loạn đao chém giết.