Chương 1357 Công thành đoạt đất!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1357 Công thành đoạt đất!
Chương 1357: Công Thành Đoạt Đất!
Phục Châu, huyện Thiên Dương.
Lý Dương dẫn dắt Hắc Kỳ Quân đánh bại phó tướng Đãng Khấu Quân là Hồ Chí Dũng, chém chết hắn ngay tại trận.
Bọn họ không hề dừng lại bước tiến công.
Hắc Kỳ Quân thừa thắng xông lên, phát động tiến công mạnh mẽ vào các thành trấn do Đãng Khấu Quân chiếm giữ.
Trung tuần tháng 8 năm Thái Bình thứ 7.
Lý Dương dẫn chủ lực Hắc Kỳ Quân đến huyện Thiên Dương.
Trước đó, tướng lĩnh dưới trướng Lý Dương là Dương Túc đã tấn công huyện Thiên Dương hơn 10 ngày nhưng đều thất bại.
Không phải do quân của Dương Túc yếu kém.
Mà là huyện Thiên Dương đã sớm có phòng bị.
Khi quân của Dương Túc tập kích đại doanh Đãng Khấu Quân, một bộ phận binh mã Đãng Khấu Quân đã trốn vào trong huyện thành Thiên Dương.
Trong thành lại có rất nhiều gia quyến, gia binh gia tướng của Đãng Khấu Quân.
Có thể nói gia quyến của phó tướng Hồ Chí Dũng đều an cư lạc nghiệp ở huyện Thiên Dương.
Khi Dương Túc tiêu diệt đại doanh Đãng Khấu Quân, quay lại muốn chiếm huyện Thiên Dương.
Một tên giáo úy Đãng Khấu Quân trấn giữ trong huyện thành Thiên Dương đã tổ chức nhân mã, ngoan cường chống cự.
Quân của Dương Túc chỉ có hơn 4000 người.
Trong lúc tấn công đại doanh đã tổn thất một phần, giờ chỉ còn khoảng 3000.
Đối mặt với huyện Thiên Dương đã có phòng bị, mấy lần công kích của hắn đều thất bại.
May mắn thay, Lý Dương dẫn chủ lực đến nơi.
Dương Túc như nhìn thấy cứu tinh, vội hạ lệnh ngừng tiến công, chạy tới bẩm báo tình hình chiến sự cho Lý Dương.
“Trong phủ đệ của tướng lĩnh Đãng Khấu Quân trong thành có không ít gia binh gia tướng.”
“Bây giờ thanh niên trai tráng trong thành cũng bị bọn chúng ép tòng quân, lên thành tác chiến!”
“Theo mạt tướng tính toán, quân coi giữ trong thành hiện tại có ít nhất khoảng 2000 người…”
Lý Dương nghe Dương Túc bẩm báo xong, khẽ mỉm cười.
“Bọn chúng lấy trứng chọi đá, không đáng sợ.”
Lý Dương hỏi Dương Túc: “Các ngươi tập kích đại doanh Đãng Khấu Quân thành công, thu được bao nhiêu lương thảo quân giới?”
“Bẩm đô đốc đại nhân, quân giới không nhiều, nhưng lương thảo đủ cho đại quân dùng trong 3 tháng.”
“Ừm.”
Lý Dương gật đầu.
“Ném thủ cấp của Hồ Chí Dũng vào trong thành.”
Lý Dương dặn dò Dương Túc: “Hạn cho chúng một canh giờ mở thành đầu hàng.”
“Nếu chúng không mở thành đầu hàng, sau khi phá thành, phàm là kẻ nào lên thành chống cự, giết không tha.”
“Tuân lệnh!”
Tuy rằng Lý Dương không tăng thêm cho Dương Túc một binh một tốt nào.
Nhưng Lý Dương đến, tiếp thêm sức mạnh cho Dương Túc.
Hắn trở lại chiến trường ngoài thành, nhanh chóng ném thủ cấp của phó tướng Đãng Khấu Quân Hồ Chí Dũng vào trong thành.
Đồng thời, hắn gọi hàng quân coi giữ trong huyện thành Thiên Dương, chiêu hàng bọn chúng.
Thực tế, quân coi giữ huyện Thiên Dương sở dĩ dựa vào địa thế hiểm trở để chống lại, là vì trong lòng bọn chúng vẫn còn hy vọng.
Bọn chúng cho rằng Hồ Chí Dũng dẫn đại quân ra ngoài, Hắc Kỳ Quân mới đánh lén thành công.
Một khi đại quân trở về, Hắc Kỳ Quân nhất định khó chống đỡ, sẽ rút lui.
Vì vậy, bọn chúng cố thủ thành, chờ đại quân về viện trợ.
Nhưng khi thủ cấp của Hồ Chí Dũng bị ném vào thành, lòng quân trong thành đại loạn.
Quân coi giữ trong thành ý thức được.
Bọn chúng không có viện quân.
Đại quân mà bọn chúng hy vọng đã chiến bại, ngay cả Hồ Chí Dũng mà bọn chúng coi là lợi hại cũng bị chém đầu.
Đại quân Hắc Kỳ Quân áp sát.
Khủng hoảng lan tràn trong thành.
Chỉ vẻn vẹn nửa canh giờ.
Dương Túc công kích hơn 10 ngày không hạ được, thì huyện Thiên Dương tự mở cửa bắc.
Không phải bọn chúng ra đầu hàng.
Mà là thủ thành giáo úy dẫn binh mã Đãng Khấu Quân, hộ tống một đám gia quyến phá vòng vây chạy trốn về hướng bắc.
Thực tế, phá vòng vây ban ngày không phải là điều bọn chúng muốn.
Chỉ là quân lính trong thành đã có dấu hiệu bất ổn.
Đám người Đãng Khấu Quân lo sợ nếu không chạy, quân lính sẽ chém bọn chúng để tranh công.
Nguyên nhân không gì khác.
Sau khi chiếm lĩnh huyện Thiên Dương, bọn chúng ngang nhiên cướp đoạt đất đai, chiếm làm của riêng.
Dân bản xứ không dám phản kháng vì e ngại sự hung hãn của Đãng Khấu Quân, sợ bị trả thù.
Nhưng bây giờ, quân của Hồ Chí Dũng đã bị tiêu diệt.
Huyện Thiên Dương ngàn cân treo sợi tóc.
Những dân chúng địa phương từng bị áp bức, cùng một số quân sĩ bắt đầu bất ổn.
Tuy rằng bọn chúng chưa có hành động cực đoan nào.
Nhưng đám người Đãng Khấu Quân thần hồn nát thần tính, tự nhiên không kịp nghĩ nhiều.
Bọn chúng chỉ có thể mạo hiểm phá vòng vây.
Phá vòng vây còn có cơ hội sống.
Nếu ở lại trong thành, có lẽ sẽ bị người ta chém thành thịt nát.
Đám Đãng Khấu Quân chạy trốn về hướng bắc, triệt để làm tan rã ý chí của quân coi giữ huyện Thiên Dương.
Những quân lính còn đang ngấm ngầm lật đổ Đãng Khấu Quân biết tin này, lập tức mở cửa thành, xin hàng Hắc Kỳ Quân.
Đối mặt với đám quân lính quỳ xuống xin hàng, giáo úy Hắc Kỳ Quân Dương Túc cũng thấy phiền muộn.
Mình đánh hơn 10 ngày không hạ được.
Giờ đô đốc đại nhân vừa đến, bọn chúng sợ đến bỏ chạy, đầu hàng, danh tiếng của đô đốc đại nhân tốt thật!
Nhưng dù sao, Hắc Kỳ Quân không đánh mà thắng, chiếm được huyện thành Thiên Dương vốn do Đãng Khấu Quân chiếm giữ.
“Giáp đô, Ất đô vào thành diệt tàn quân, duy trì trật tự!”
“Binh mã còn lại dựng trại ngoài thành!”
Dương Túc tuân theo mệnh lệnh của đô đốc đại nhân, không đưa toàn bộ binh mã vào huyện thành Thiên Dương.
Bọn họ tuy đang thế như chẻ tre, nhưng cũng phải rút kinh nghiệm từ Đãng Khấu Quân.
Từ khi chiếm lĩnh Phục Châu, Đãng Khấu Quân đã bị sự phồn hoa trong thành làm cho mê muội.
Bọn chúng suốt ngày lui tới sòng bạc, quán trà, thanh lâu, tửu lâu, rạp hát, rất nhiều kẻ đêm không về doanh.
Tướng lĩnh cao cấp Đãng Khấu Quân mải mê tiếp thu nhà cửa, nữ nhân của tầng lớp quyền quý Phục Châu để lại, tự nhiên không quản quân sĩ dưới tay.
Đãng Khấu Quân muốn làm lâu dài, quân kỷ buông lỏng, ít thao luyện, sức chiến đấu giảm sút nghiêm trọng.
Đại đô đốc Đãng Khấu Quân là Hồ Quân sau khi chém giết phó tướng Trần Hạo Nam vì chiến bại, mới nghiêm chỉnh lại quân kỷ.
Nhưng từ tiết kiệm sang xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ trở lại tiết kiệm thì khó.
Quân sĩ Đãng Khấu Quân quen với cuộc sống sung sướng, không muốn trở lại cuộc sống khổ cực trong binh doanh.
Rất nhiều quân sĩ Đãng Khấu Quân muốn cởi giáp về quê, không muốn đánh trận nữa.
Nếu không có cao tầng Đãng Khấu Quân ngăn cản, ít nhất phải một nửa quân số Đãng Khấu Quân bỏ đi.
Tuy rằng cao tầng ngăn cản, nhưng không ngăn được quân sĩ Đãng Khấu Quân mong chờ cuộc sống tốt đẹp.
Rất nhiều quân sĩ Đãng Khấu Quân đào ngũ, muốn sống cuộc sống an ổn.
Hắc Kỳ Quân tự nhiên biết rõ những chuyện này của Đãng Khấu Quân.
Vì vậy, để bảo đảm quân đội trong sạch, bảo đảm sức chiến đấu.
Lý Dương đã định ra quy tắc.
Đó là sau này phàm là chiếm được thành trấn.
Ngoại trừ phái quân đội cần thiết vào duy trì trật tự, lùng bắt tàn quân, đại quân không được vào thành trấn, để tránh bị hủ hóa sa đọa.
Đương nhiên, nếu có quân sĩ muốn vào thành mua đồ, hoặc muốn vui chơi một chút cũng không phải là không thể.
Nhưng phải xin phép quan trên, được cho phép mới được đi.
Quan trọng nhất là phải trở về đúng hạn.
Nếu không trở về đúng hạn, sẽ bị quân pháp nghiêm trị.
Lý Dương không đánh mà thắng chiếm được huyện Thiên Dương, chỉ là mở màn cho cuộc phản công của bọn họ.
Chỉ sau 5 ngày.
Quân của Chu Hổ Thần sau 2 ngày ác chiến, công chiếm huyện Bảo Sơn ở phía bắc huyện Thiên Dương.
Bọn họ đánh tan quân coi giữ huyện Bảo Sơn, chém hơn 300 thủ cấp, bắt hơn 700 tù binh, hoàn toàn thắng lợi.
Gần như cùng lúc đó, Hắc Kỳ Doanh trực thuộc Lý Dương xuất kích về hướng tây.
Chiều ngày Chu Hổ Thần chiếm được huyện Bảo Sơn, bọn họ công hãm huyện Thạch Tuyền thuộc Đồng Phủ, Phục Châu.
Quân Đãng Khấu Quân trấn giữ ở đây chỉ có 100 người, cùng hơn 300 quân lính.
Tuy rằng bọn chúng ra sức chống cự.
Nhưng đối mặt với mấy ngàn quân Hắc Kỳ Quân tập kích, cuối cùng bọn chúng vẫn không thể bảo vệ được huyện Thạch Tuyền.