Chương 1350 Ngông cuồng!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1350 Ngông cuồng!
Chương 1350: Ngông cuồng!
Sắc trời vừa rạng, tiếng trống trận vang lên ầm ầm.
Đãng Khấu Quân dốc toàn bộ lực lượng, chỉ trừ số thương binh không thể nhúc nhích.
Phó tướng Hồ Chí Dũng chen chúc giữa đám tướng lĩnh, khoác lên mình bộ giáp trụ, uy phong lẫm liệt.
Hắn đứng ngay trước doanh trại, lớn tiếng kêu gào cổ vũ sĩ khí:
“Các tướng sĩ!”
“Ngoài các ngươi ra, còn ai thô bạo và can đảm hơn nữa!”
“Hôm nay, hãy cho lũ tiểu nhân nham hiểm đê tiện của Hắc Kỳ Quân một bài học, cho chúng biết ai mới là đệ nhất thiên hạ, quân đội mạnh nhất!”
“Giết địch lập công, không xong việc thì đừng về!”
Giữa tiếng hô hào của Hổ Tự Doanh, quân sĩ Đãng Khấu Quân và tôi tớ quân cũng bùng nổ tiếng la giết rung trời:
“Giết!”
“Giết!”
“Giết!”
Dù trong lòng bọn chúng có vạn phần không tình nguyện.
Nhưng chúng đã ở trên chiến trường.
Xung quanh toàn là những đồng bào tuốt đao kiếm!
Trong bầu không khí kim qua thiết mã, nhiệt huyết trong xương mỗi một tên Đãng Khấu Quân và tôi tớ quân đều sôi sục.
Bọn chúng dường như được rót thêm sức mạnh mới.
Nhớ lại cảnh tượng quyết chí tiến lên trên chiến trường, đánh cho kẻ địch liên tục bại lui, tinh thần của bọn chúng cũng không ngừng tăng lên.
Lần này, Đãng Khấu Quân vẫn để tôi tớ quân đánh trận đầu.
Sau mấy ngày chém giết, hơn 5000 tôi tớ quân còn có thể vác đao ra trận chỉ còn lại chưa tới 3000 người.
Bọn chúng giờ là không trâu bắt chó đi cày, chỉ có thể kiên trì ra chiến trường.
Cũng may lần này bọn chúng có thêm mấy phần tự tin thắng lợi.
Bởi vì lần này không phải bọn chúng đơn độc tác chiến.
Sau lưng bọn chúng, hơn 3000 tướng sĩ Đãng Khấu Quân cũng mặc giáp trụ, sẵn sàng tham chiến.
Thực lực của Đãng Khấu Quân thì bọn chúng biết rõ.
Bọn chúng cảm thấy có Đãng Khấu Quân tham chiến, trận này ắt có niềm tin.
Đãng Khấu Quân và tôi tớ quân mở cửa doanh trại, tiến thẳng về phía bắc, nơi đóng quân lâm thời của bộ đội Đàm Lão Tam thuộc Hắc Kỳ Quân.
“Giáo úy đại nhân, Đãng Khấu Quân đang tiến về phía chúng ta!”
Hắc Kỳ Quân vẫn luôn quan tâm đến hướng đi của Đãng Khấu Quân.
Khi Đãng Khấu Quân tiến về phía bộ đội Đàm Lão Tam, giáo úy Đàm Lão Tam lập tức nhận được tin tức.
Nhìn Đãng Khấu Quân khí thế hùng hổ tiến đến, giáo úy Đàm Lão Tam không khỏi nuốt khan một ngụm nước bọt.
Vị đồ tể từng giết lợn ở Mai huyện này đã từng kề vai chiến đấu với Đãng Khấu Quân, biết rõ bọn chúng là một đám liều mạng, đánh nhau không tiếc thân.
Nếu là trước đây, hắn không dám đối đầu trực diện với Đãng Khấu Quân.
Người ta có câu “cây cao bóng cả” mà.
Đãng Khấu Quân dựa vào từng cuộc huyết chiến mà tạo dựng nên uy danh, đâu phải chỉ là lời nói suông.
Nhưng giờ hắn không có lựa chọn!
Hắn phụ trách trấn giữ hướng này.
Một khi Đãng Khấu Quân trốn thoát từ hướng của hắn, thì thân phận và địa vị mà hắn vất vả có được sẽ tan thành mây khói.
Vậy sau này trong Hắc Kỳ Quân sẽ không còn chỗ cho hắn dung thân.
Dù thế nào, hôm nay hắn không thể lùi!
Đàm Lão Tam trở nên cực kỳ nghiêm nghị, hắn lớn tiếng hạ lệnh: “Toàn quân nghênh chiến, đẩy lùi chúng cho ta!”
“Báo cáo tình hình quân địch cho Đô đốc đại nhân, Chu Qua Tử, Liêu Trung, thỉnh cầu bọn họ đánh thọc sườn Đãng Khấu Quân!”
“Tuân lệnh!”
Đãng Khấu Quân áp sát với quy mô lớn, bộ đội Đàm Lão Tam của Hắc Kỳ Quân cũng bày ra tư thế nghênh chiến.
Bộ đội Đàm Lão Tam trước đây chia nhỏ lực lượng, chia thành hơn 20 đội quân nhỏ để phân tán hoạt động.
Bọn họ không ngừng chiêu binh mãi mã, hiện tại tổng binh lực đã gần 5000 người.
Những binh mã này ngày thường tuy rằng thao luyện phân tán, chiến đấu cũng chỉ là đánh lén, phục kích các kiểu trẻ con.
Ưu thế duy nhất của bọn chúng hiện tại là quân kỷ nghiêm minh và tính phục tùng tuyệt đối từ trên xuống dưới.
Bởi vì trong quá trình chỉnh biên thao luyện, những phần tử bất ổn trong đội ngũ đã sớm bị đào thải hết.
Bộ đội Đàm Lão Tam của Hắc Kỳ Quân dựa vào một con mương nhỏ khô cạn để bày trận, nỗ lực ngăn cản Đãng Khấu Quân phá vòng vây.
Nhưng thực tế là Đãng Khấu Quân căn bản không có ý định phá vòng vây.
Đây là một cuộc tiến công!
Mục tiêu của bọn chúng là tiêu diệt bộ đội Đàm Lão Tam với tốc độ nhanh nhất, để gây kinh sợ cho các Hắc Kỳ Quân khác, thay đổi trạng thái bất lợi trên chiến trường.
“Giết a!”
Gần 3000 tôi tớ quân phát động xung kích trước tiên.
Quân sĩ tôi tớ quân vung vẩy binh khí như thủy triều, bùng nổ tiếng gào rung trời, nhào về phía Hắc Kỳ Quân.
“Tự do bắn cung!”
Đàm Lão Tam cố gắng giữ cho mình sự trầm ổn và trấn định.
Vèo vèo, mũi tên từ trên đầu các xạ thủ Hắc Kỳ Quân bay vút qua.
Mũi tên bay qua con mương nhỏ khô cạn, xuyên qua thân thể từng người từng người quân sĩ tôi tớ quân đang nhào tới, đóng đinh xuống đất.
“Phốc phốc!”
Máu tươi tung tóe.
Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.
Không ít quân sĩ tôi tớ quân trúng tên ngã lăn từ sườn đất xuống mương, bùn đất văng khắp nơi.
Đối với Đãng Khấu Quân trang bị tinh xảo mà nói.
Đa số tôi tớ quân thậm chí không có nổi một bộ giáp da.
Thứ duy nhất bọn chúng có thể bảo vệ mình là những tấm khiên lung tung.
Những tấm khiên này có cái làm từ gỗ, có cái là cánh cửa được sửa lại.
Cũng may những tấm khiên này cung cấp cho bọn chúng một chút phòng ngự cơ bản, giúp nhiều quân sĩ tôi tớ quân tránh được những đợt bắn tên như mưa.
Quân sĩ tôi tớ quân tuy rằng không ngừng ngã xuống, nhưng dưới sự quát tháo của các quan quân Đãng Khấu Quân, vẫn là người trước ngã xuống, người sau tiến lên xông về phía trước.
Bọn chúng vượt qua con mương khô cạn, rồi đột phá, xông về phía Hắc Kỳ Quân đang bày trận ở bờ bắc con mương.
“Phốc phốc!”
“Phốc phốc!”
Thấy quân tôi tớ quân trườn lên bờ sông ngày càng nhiều, bát giác ngưu nỏ của Hắc Kỳ Quân cũng phát ra những tiếng rít chói tai.
Từng mũi nỏ đen bóng bắn về phía đám người tôi tớ quân.
“Phốc phốc!”
Mũi nỏ mạnh mẽ xuyên thấu thân thể người lính tôi tớ quân đầu tiên, để lại trên người hắn một cái lỗ máu.
Không hề giảm thế, mũi nỏ lại xuyên thấu thân thể người lính tôi tớ quân thứ hai.
Nơi mũi nỏ đi qua, quân tôi tớ quân liên tiếp ngã xuống đất.
Sức sát thương kinh hoàng kia khiến không ít tôi tớ quân gào thét lên tránh né.
Nhưng đội ngũ của bọn chúng quá dày đặc, vẫn có rất nhiều người bị bắn chết tại chỗ, vô cùng thê thảm.
Sau khi trả giá bằng rất nhiều thương vong, quân tôi tớ quân cuối cùng cũng xông tới trước trận của Hắc Kỳ Quân nghiêm ngặt.
Đón chào bọn chúng là một bức tường thuẫn dày đặc.
Những quân sĩ Hắc Kỳ Quân cầm khiên bốn góc, cắm sâu tấm khiên xuống đất bùn.
“Oành!”
Trong những tiếng va chạm liên tiếp, không ít quân sĩ Hắc Kỳ Quân cầm khiên vẫn bị va cho không đứng vững, ngã về phía sau.
Không đợi bọn chúng bò dậy, những quân sĩ tôi tớ quân mặt lộ vẻ điên cuồng đã vung đao, nhảy vào từ những chỗ hổng.
“Phù phù!”
“Phù phù!”
Nhưng những quân sĩ tôi tớ quân này vừa xông vào quân trận, lập tức bị hơn mười cây trường đao xung quanh chém ngã xuống đất.
“Giết a!”
Từng người từng người quân sĩ tôi tớ quân điên cuồng xung phong va chạm.
Binh lính trường mâu của Hắc Kỳ Quân cũng không ngừng đâm, đâm từng người từng người tôi tớ quân tại chỗ.
Nhưng khi càng ngày càng nhiều kẻ địch xông lên trước trận.
Thương vong của Hắc Kỳ Quân hàng trước càng lúc càng lớn, chỗ hổng cũng ngày càng nhiều.
Hắc Kỳ Quân tuy rằng cật lực duy trì trận hình, nhưng dưới sự xung kích của quân tôi tớ, phía trước vẫn không thể khống chế mà rơi vào trạng thái hỗn chiến.
Cùng lúc quân tôi tớ và Hắc Kỳ Quân giao chiến, Hồ Chí Dũng dẫn Đãng Khấu Quân cũng giẫm lên thi thể trong mương, trườn lên bờ bắc con mương.
Phía trước Hồ Chí Dũng, quân tôi tớ và Hắc Kỳ Quân đã cắn xé lẫn nhau.
Chỉ thấy bùn đất đầy trời, tầm mắt nhìn thấy đâu đâu cũng có tướng sĩ hỗn chiến của cả hai bên.
Hồ Chí Dũng thu hồi ánh mắt.
“Kiều tham tướng!”
“Ngươi dẫn quân từ cánh trái đâm vào!”
“Hồ tham tướng, ngươi dẫn quân từ cánh hữu đâm vào!”
“Tranh thủ thừa thắng xông lên, đánh tan bọn chúng cho ta!”
“Tuân lệnh!”
Mệnh lệnh của Hồ Chí Dũng ban xuống, Đãng Khấu Quân chia thành ba.
Bọn chúng như hai gọng kìm lớn, đột nhiên siết chặt về phía hai cánh của Hắc Kỳ Quân.