Chương 1348 Khí thế hùng dũng máu lửa!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1348 Khí thế hùng dũng máu lửa!
Chương 1348: Khí thế hùng dũng, máu lửa!
Hắc Kỳ Quân luôn tỏ ra yếu kém, khiến Đãng Khấu Quân đánh giá sai nghiêm trọng thực lực của bọn họ.
Nay Hắc Kỳ Quân tung toàn bộ chủ lực tinh nhuệ, chính là để tập trung ưu thế binh lực, đánh cho Đãng Khấu Quân trở tay không kịp.
Nhưng hôm nay, phó tướng Hồ Chí Dũng của Đãng Khấu Quân vẫn chưa hay biết gì.
Hắn còn tưởng rằng thực lực của Hắc Kỳ Quân không bằng bọn họ.
Đối mặt Đãng Khấu Quân đã rơi vào trùng vây, đô đốc Lý Dương của Hắc Kỳ Quân lại không vội vã tổng tiến công.
Hắn đang chờ Đãng Khấu Quân tự loạn trận cước.
Thực lực của Hắc Kỳ Quân tuy mạnh, lại đang chiếm ưu thế binh lực, nhưng Đãng Khấu Quân dù sao cũng là quân đội thân kinh bách chiến.
Nếu tùy tiện tổng tiến công ngay, cho dù có thể tiêu diệt toàn bộ đối phương, bọn họ cũng sẽ hao binh tổn tướng.
Loại kết quả “giết địch 1000, tự tổn 800” này không phải điều hắn muốn.
Vì lẽ đó, trước sự sốt ruột của các tướng lĩnh dưới trướng, Lý Dương chỉ nói một câu:
“Thịt đã nằm trong nồi, chạy đằng nào được!”
Cần gì phải gấp gáp xông lên?
Lý Dương xoa xoa đôi tay dính đầy dầu mỡ, nhìn về phía sở trưởng quân vụ sở Ngụy Trường Sinh:
“Truyền quân lệnh của ta, các bộ binh mã giữ vững vị trí.”
“Không được để Đãng Khấu Quân lợi dụng sơ hở mà chạy thoát.”
“Kẻ nào để Đãng Khấu Quân chạy thoát, quân pháp xử trí!”
“Tuân lệnh!”
Ngụy Trường Sinh biết đô đốc đại nhân đã có tính toán, nên không nói nhiều, đi ra ngoài truyền lệnh.
Sau khi các bộ của Hắc Kỳ Quân đến chiến trường, bọn họ tạo thành thế góc cạnh tương hỗ, chặn đường lui của Đãng Khấu Quân.
Bọn họ không vội tiến công, trái lại dựng trại đóng quân, tạo nên một cảnh tượng náo nhiệt.
Đối với Hắc Kỳ Quân vẻ mặt nhẹ nhõm mà nói, trong doanh địa Đãng Khấu Quân lại là một bầu không khí đặc biệt kiềm nén.
Từng nhóm quân sĩ Đãng Khấu Quân và tôi tớ quân tụ tập lại với nhau, bàn luận những tin tức ngầm.
“Nghe nói đại doanh của chúng ta ở Thiên Dương huyện bị Hắc Kỳ Quân tập kích.”
“Đại công tử vừa nổi trận lôi đình trong lều cỏ kìa.”
“Thật á?”
“Một thân thích của ta làm thân vệ bên cạnh đại công tử, chính miệng hắn nói.”
“Thân thích của ta bảo thế cuộc hiện tại rất bất lợi cho chúng ta.”
“Hắn muốn ta lanh lợi một chút, luôn để ý đến hướng đi của đại công tử ở trung quân lều lớn.”
“Nếu đại công tử muốn rút quân, thì mau thu dọn đồ đạc mà theo.”
“Ta với ngươi quan hệ tốt nên mới nói cho ngươi biết đấy.”
“Ngươi đừng có đi nói lung tung đấy nhé.”
Nghe vậy, tên quân sĩ Đãng Khấu Quân kia vội vàng gật đầu:
“Ngươi yên tâm, miệng ta kín như bưng, tuyệt đối không nói ra đâu.”
“Tốt, ngươi ở đây giúp ta canh chừng, ta đi nhà xí một chuyến.”
“Đi đi, có chuyện gì ta gọi ngươi.”
Người vừa tiết lộ tin tức vừa đi thì có hai tên quân sĩ Đãng Khấu Quân khác tiến tới:
“Lão Lưu, hai người vừa thì thầm to nhỏ cái gì đấy?”
“Không, không có gì.”
Lão Lưu liếc nhìn hai người, muốn giữ bí mật.
“Lão Lưu, đừng giấu ta.”
“Vừa nãy ta nghe người ta nói đại doanh ở Thiên Dương huyện bị Hắc Kỳ Quân tập kích, có thật không?”
“Ngươi luôn thạo tin, nói xem chuyện này là thật hay giả?”
Lão Lưu nhìn hai người, do dự một lát:
“Thật hay giả không quan trọng.”
“Hai người các ngươi lanh lợi lên, chuẩn bị sẵn sàng hành lý đi, ta đoán chúng ta sắp phải rút quân đấy.”
Hai tên quân sĩ Đãng Khấu Quân nghe vậy thì lập tức hiểu ra.
Đại doanh ở Thiên Dương huyện của bọn họ có lẽ thật sự đã bị Hắc Kỳ Quân đánh chiếm.
“Lão Lưu, đa tạ, lát nữa chúng ta mời ngươi uống rượu.”
Họ hiểu ý của Lão Lưu, không nói gì thêm, cáo từ rời đi.
Toàn bộ trong trại lính Đãng Khấu Quân lời đồn nổi lên bốn phía, lòng quân hoang mang.
Dù sao đại doanh ở Thiên Dương huyện là đại bản doanh của bọn họ, mà nơi trọng yếu như vậy lại bị Hắc Kỳ Quân công chiếm, khiến bọn họ nhất thời không biết Hắc Kỳ Quân rốt cuộc có bao nhiêu người.
Vốn dĩ tràn đầy tự tin cho rằng có thể đánh thắng trận, giờ trong lòng bọn họ cũng không chắc chắn.
Khủng hoảng và bất an lan tràn trong doanh địa.
Nhưng phó tướng Hồ Chí Dũng và đám tướng lãnh cao cấp lại không hề chú ý đến tình hình trong doanh.
Giờ khắc này, tất cả bọn họ đều tụ tập ở trung quân lều lớn, ai nấy sắc mặt nghiêm nghị.
Phó tướng Hồ Chí Dũng nhìn lướt qua mọi người, giọng trầm thấp:
“Theo tình báo từ thám báo binh báo về, số lượng Hắc Kỳ Quân xuất hiện xung quanh chúng ta có ít nhất 2, 3 vạn người.”
Lời vừa nói ra, tất cả xôn xao.
Các tướng đều có tin tức từ con đường riêng của mình, cũng nghe ngóng được chút ít tin tức từ thám báo binh, đoán rằng thế cuộc có thể rất bất lợi cho bọn họ.
Nhưng vạn vạn không ngờ rằng tình cảnh lại gay go đến vậy.
Hắc Kỳ Quân làm sao có thể đột nhiên biến ra 2, 3 vạn người?
Lẽ nào bọn chúng có thần tiên phép thuật, biết vung đậu thành binh hay sao?
Bọn họ hiện tại không có thời gian suy nghĩ vì sao Hắc Kỳ Quân lại có nhiều binh mã như vậy.
Vấn đề cấp bách hơn đang bày ra trước mắt bọn họ.
Lúc trước chiếm ưu thế binh lực, giờ bọn họ đã biến thành thế yếu.
Một khi Hắc Kỳ Quân phát động tổng tiến công, bọn họ rất có thể đánh không lại.
Hắc Kỳ Quân đột nhiên có nhiều binh mã như vậy, khiến bọn họ cảm thấy kinh hoảng và bất an.
Rõ ràng, Hắc Kỳ Quân đang giăng một bàn cờ lớn.
Bọn chúng cố ý tỏ ra yếu thế, sau đó phái binh tập kích đại doanh của bọn họ, chặt đứt đường lui.
Bây giờ đại quân áp sát, Hắc Kỳ Quân rất có thể muốn tiêu diệt bọn họ.
Nghĩ đến đây, mọi người đều thấy lạnh sống lưng.
Đây là một cái bẫy triệt để, nhưng bọn họ đã bước vào trong bẫy.
Trong lòng thấp thỏm lo âu, mọi người đều nhìn về phía phó tướng Hồ Chí Dũng:
“Đại công tử, chúng ta phải làm gì bây giờ?”
“Hắc Kỳ Quân rõ ràng là muốn tiêu diệt chúng ta.”
Một tên tham tướng đứng ra nói: “Ta thấy chúng ta nên thừa dịp Hắc Kỳ Quân chưa phát động tiến công mà lập tức rút lui!”
“Bây giờ không lui, đợi Hắc Kỳ Quân bố trí xong xuôi thì chúng ta đi không được đâu.”
“Ta cũng đồng ý rút lui!”
Một tham tướng khác phụ họa theo.
Nhìn các tướng lĩnh tâm thần đại loạn vì thế cuộc biến chuyển kịch liệt, Hồ Chí Dũng đập mạnh một cái xuống bàn:
“Bành!”
Tiếng vang lớn khiến mọi người giật mình, nhìn về phía đại công tử sắc mặt âm trầm.
Bọn họ đều thức thời ngậm miệng lại, chờ đợi quyết định của đại công tử.
Hồ Chí Dũng chỉ vào đám tướng lĩnh:
“Một lũ vô dụng!”
“Gan các ngươi để chó ăn rồi à?”
“Hắc Kỳ Quân có 2, 3 vạn người thì sao?”
“Nhớ lúc đầu chúng ta 6000 người đã đánh cho Tần Châu quân tơi bời hoa lá!”
“Giờ Hắc Kỳ Quân chẳng qua là người đông hơn một chút thôi, sợ cái rắm!”
Hồ Chí Dũng hùng hổ nói: “Bọn chúng có muốn nuốt chửng chúng ta thì cũng phải làm vỡ vài cái răng của bọn chúng!”
Lời mắng chửi của Hồ Chí Dũng khiến mọi người xấu hổ cúi đầu.
Nhớ lại lúc ban đầu, khi bọn họ không có gì cả, quả thực là có dũng khí không sợ trời không sợ đất.
Cùng lắm thì chết.
Vào lúc ấy, bất luận đối mặt kẻ địch mạnh cỡ nào, bọn họ cũng dám rút đao xông lên chém giết.
Có thể bây giờ nghe Hắc Kỳ Quân có 2, 3 vạn người, bọn họ quả thực có chút khiếp đảm.
Có lẽ là ôn nhu hương đã làm hao mòn ý chí chiến đấu của bọn họ, lại có lẽ là tuổi tác đã cao, không còn dũng mãnh như xưa.
Nhưng dù thế nào, bọn họ đều thừa nhận mình không còn cái khí phách “coi trời bằng vung” như trước kia.
Có lẽ Hồ Chí Dũng đã đánh thức nhiệt huyết và dũng khí trong xương tủy của bọn họ.
“Đại công tử cứ hạ lệnh đi, ngài bảo đánh thế nào thì đánh thế ấy!”
“Lão tử còn có ba đứa con trai, dù chết cũng có người kế thừa hương hỏa!”
“18 năm sau lão tử lại là một hảo hán!”
“Đúng, đánh thế nào chúng ta đều nghe đại công tử!”
“Hắc Kỳ Quân tuy người đông thế mạnh, nhưng Đãng Khấu Quân chúng ta cũng không phải ăn chay!”
“Cùng lắm thì liều mạng với bọn chúng, xem ai đao cứng hơn, xem ai cổ cứng hơn!”
Hồ Chí Dũng thấy mọi người tỏ thái độ như vậy thì trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng.
Đám lão huynh đệ của mình vẫn chưa hoàn toàn đánh mất dũng khí!
Trong tình huống địch đông vẫn còn dũng khí liều mạng một trận, thì dù thua cũng không mất mặt!
“Hắc Kỳ Quân cho rằng bọn chúng nắm chắc phần thắng!”
“Vậy bọn chúng chỉ sợ là tính nhầm rồi!”
“Hôm nay ta sẽ cho lũ rác rưởi chỉ biết đánh lén của Hắc Kỳ Quân biết, thế nào mới là chân chính hổ lang chi sư!”