Chương 1186 Thưởng thức
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1186 Thưởng thức
Chương 1186: Thưởng Thức
“Ta bảo ngươi dẫn đường thì dẫn, lắm lời làm gì!” Ngụy Thành Chương vẫn còn có chút không tình nguyện.
“Đại nhân, xin ngài tha cho ta đi. Nếu ta dẫn ngài qua đó, đường chủ sẽ lột da ta mất…”
Thấy Ngụy Thành Chương úp úp mở mở, không muốn dẫn đường, Dương Thanh càng cảm thấy chuyện này có kỳ lạ.
“Ngươi cứ yên tâm, có ta ở đây, đường chủ các ngươi không dám làm gì ngươi đâu!”
“Dẫn đường đi!”
Đối diện với giọng điệu không thể nghi ngờ của Dương Thanh, Ngụy Thành Chương do dự một chút rồi im lặng dẫn đường.
“Ngụy Thành Chương, đường chủ của các ngươi giả bệnh trốn việc đấy à?” Dương Thanh đột nhiên hỏi dò khi đang đi trên đường.
Ngụy Thành Chương run lên, ngẩng đầu nhìn Dương Thanh với vẻ khó tin.
“Dương đại nhân, ngài… ngài làm sao biết?”
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Ngụy Thành Chương, Dương Thanh cũng giật mình. Hắn không ngờ một câu thăm dò tùy ý lại đoán trúng chân tướng, đáy mắt hắn thoáng qua một tia khó hiểu.
“Ngươi đừng quan tâm ta biết bằng cách nào.” Dương Thanh nói với Ngụy Thành Chương, “Ngươi nói cho ta biết, vì sao bọn họ phải cố ý giả bệnh trốn việc?”
“Chuyện này…” Ngụy Thành Chương lộ vẻ do dự, dường như có điều khó nói.
Dương Thanh thấy Ngụy Thành Chương là người khá thành thật, bèn trấn an: “Ngươi cứ nói thật cho ta biết, ta sẽ không nói với người ngoài đâu.”
Ngụy Thành Chương do dự một hồi rồi chậm rãi mở miệng: “Thấy những phụ lão hương thân lưu lạc đầu đường, không nhà để về, thực ra trong lòng chúng ta còn sốt ruột hơn ai hết.”
“Chúng ta cũng muốn phát lương thực xuống, đó là lương thực cứu mạng mà.” Ngụy Thành Chương có chút tức giận nói, “Nhưng đường chủ ra lệnh, không có lệnh của họ thì ai dám phát thóc, sẽ bị khai trừ ngay, hơn nữa còn bị trừng trị nghiêm khắc.”
Dương Thanh tò mò hỏi: “Vì sao bọn họ lại làm như vậy?”
“Ta chỉ là một người chạy việc cấp thấp, tình hình cụ thể ta cũng không rõ. Có điều ta nghe được một vài lời đồn.”
“Đồn đại gì?”
Ngụy Thành Chương nhìn quanh mấy lần, thấy thủ vệ tùy tùng đều ở ngoài hơn mười bước, mới nhỏ giọng nói: “Dương đại nhân đã biết chuyện ở Đông Sơn Phủ chưa?”
“Trương đại nhân giế.t hơn một ngàn người của Hắc Kỳ Hội chúng ta, chuyện này khiến nhiều người trong Hắc Kỳ Hội không hài lòng, muốn đòi một lời giải thích thỏa đáng.”
“Nhưng đại tướng quân lại chậm chạp không lên tiếng, khiến nhiều người trong giới lãnh đạo Hắc Kỳ Hội bất mãn.”
“Vì vậy, lần này đại tướng quân muốn Hắc Kỳ Hội phối hợp với nha môn bắt sai, bên trên hạ mật lệnh, muốn chúng ta không được phối hợp.”
Nghe vậy, Dương Thanh chấn động. Hắn cứ tưởng Hắc Kỳ Hội bất mãn với mình, không phục mình, nên mới không phối hợp. Ai ngờ chuyện này căn bản không phải nhắm vào mình mà là nhắm vào đại tướng quân.
Ngụy Thành Chương dặn dò Dương Thanh: “Dương đại nhân, ta chỉ nghe đồn như vậy thôi, ngài đừng tin là thật, cũng đừng nói ra ngoài. Nếu đường chủ biết ta ăn nói lung tung, chắc chắn sẽ giế.t ta mất.”
“Ngươi yên tâm, ta hiểu rõ chuyện này.” Dương Thanh thấy chỉ vài câu mà mình đã moi được chân tướng từ miệng Ngụy Thành Chương, vừa kinh ngạc vừa có thiện cảm với hắn.
“Vậy các ngươi nghĩ thế nào?” Dương Thanh hỏi Ngụy Thành Chương, “Các ngươi có cảm thấy những người ở Đông Sơn Phủ có đáng ch.ết không?”
“Ta thấy đáng ch.ết.” Ngụy Thành Chương nói, “Nghe nói những người bị giế.t đều là du côn ác bá trà trộn vào Hắc Kỳ Hội chúng ta.”
“Bọn chúng nhân danh Hắc Kỳ Hội để xâ.m chiếm đất đai, làm ô danh Hắc Kỳ Hội, bị giế.t là đáng đ.ời!”
Ngụy Thành Chương tức giận nói: “Đừng nói Đông Sơn Phủ, ở đây chúng ta cũng có một số kẻ trước kia làm bậy, giờ lại biến thành đà chủ của Hắc Kỳ Hội!”
“Theo ta thấy, những kẻ này gia nhập Hắc Kỳ Hội chỉ vì danh lợi thôi. Bọn chúng mượn danh Hắc Kỳ Hội để trục lợi, ta ghét cay ghét đắng bọn chúng từ lâu rồi, đáng lẽ phải dọn dẹp bọn chúng đi!”
Dương Thanh thấy Ngụy Thành Chương vô tình nói ra chuyện Hắc Kỳ Hội ở đây cũng có tình trạng như vậy, lòng hắn nặng trĩu. Xem ra chuyện trong Hắc Kỳ Hội rất phức tạp.
Dương Thanh hỏi: “Ở đây các ngươi cũng có kẻ xấu trà trộn vào à?”
Ngụy Thành Chương như tìm được chỗ trút bầu tâm sự, tuôn ra một tràng với Dương Thanh: “Dương đại nhân, ngài không biết đâu, Hắc Kỳ Hội bây giờ không chỉ có kẻ xấu trà trộn vào, mà còn có quá nhiều người thân thích của các vị lãnh đạo.”
“Đường chủ, phó đàn chủ đều đưa thân thích của mình vào Hắc Kỳ Hội.”
“Những kẻ này ngày thường chẳng làm gì, mỗi tháng còn được lĩnh một lạng bạc, chúng ta biết kêu ai đây?”
“Hắc Kỳ Hội bây giờ bị bọn chúng làm cho bẩn thỉu xấu xa, mấy huynh đệ thân thiết của ta không chịu nổi đã bỏ việc rồi.”
“Haizz, nếu không phải trong nhà còn có mẹ già cần phụng dưỡng, trông mong vào một lạng bạc mỗi tháng, ta cũng bỏ quách rồi, không muốn làm bạn với bọn chúng!”
Dương Thanh liếc nhìn Ngụy Thành Chương, nghi hoặc hỏi: “Ngươi biết chuyện này, sao không bẩm báo lên trên?”
“Bẩm báo lên trên ư?” Ngụy Thành Chương lắc đầu, “Chúng ta đâu có ngốc như vậy.”
“Hội trưởng đại nhân của chúng ta là người thân tín của đại tướng quân, từng có giao tình sinh tử.”
“Chúng ta vạch trần những bê bối này của Hắc Kỳ Hội chẳng khác nào vạch áo cho người xem lưng.”
“Đại tướng quân nể mặt hội trưởng đại nhân, chắc chắn sẽ xí xóa cho qua chuyện.”
“Hội trưởng đại nhân nhất định sẽ truy ra ai đã gây chuyện, đến lúc đó ai bẩm báo thì người đó gặp họa. Vì vậy, chẳng ai dại dột làm vậy đâu…”
Nghe xong mấy câu của Ngụy Thành Chương, Dương Thanh cũng thấy hắn nói đúng. Lý lịch của hội trưởng Hắc Kỳ Hội, Lý Dương, còn thâm hậu hơn cả mình. Hơn nữa, Lý Dương giờ còn là đô đốc Hắc Kỳ Quân, quyền cao chức trọng. Đừng nói Ngụy Thành Chương và những người cấp thấp này, ngay cả mình cũng không dám dễ dàng đắc tội Lý Dương.
Thấy sắc mặt Dương Thanh biến đổi liên tục, không nói gì, Ngụy Thành Chương có chút hối hận vì đã nói ra những điều này. Nhỡ đâu Dương đại nhân quen biết hội trưởng đại nhân của mình thì mình sẽ bị trả thù mất.
“Dương đại nhân, tại ta nghẹn trong lòng lâu quá nên mới nói với ngài những lời này, ngài đừng nói ra ngoài nhé. Nếu cấp trên biết được, ta khó giữ được cái mạng nhỏ này…”
Dương Thanh vỗ vai Ngụy Thành Chương: “Ngươi yên tâm đi, ngươi tin ta, ta chắc chắn sẽ không nói lung tung hại ngươi đâu.”
“Ta cũng cảm ơn ngươi đã cho ta nói ra những điều này.”
Sau khi biết được những tin tức này, Dương Thanh vừa kinh ngạc vừa thấy việc này có chút khó giải quyết. Hắn không nghĩ thêm về những chuyện này nữa mà chuyển chủ đề. Qua trò chuyện, hắn thấy Ngụy Thành Chương có phẩm chất không tệ. Tuy ở tầng lớp thấp nhưng vẫn thiện lương, đáng trọng dụng. Quan trọng nhất là hắn là người của Hắc Kỳ Hội, rất quen thuộc với nội tình bên trong. Hắn hiện tại cần một người quen thuộc địa phương bên cạnh, nếu không hắn sẽ như người mù vậy.