Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1183 Tin tức!

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 1183 Tin tức!
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1183 Tin tức!

Chương 1183 Tin tức!

Tô Ngọc Ninh thử đến mấy đôi giày, cuối cùng cũng chọn được một đôi vừa ý.

“Giày này cứng quá.”

Tô Ngọc Ninh nhấc vạt váy đi thử vài bước, cảm thấy chân hơi khó chịu.

Thôi Anh vội vàng giải thích: “Tô cô nương là quý nhân, quen đi giày thêu tỉ mỉ, giày của chúng ta đều là lính tráng trong quân đi, nên có hơi thô ráp, chắc là cô nương chưa quen.”

Tô Ngọc Ninh đi đến ghế băng ngồi xuống, cởi giày ra.

“Thôi quản sự, ta thấy lời này của ngươi không đúng.”

Tô Ngọc Ninh nói với Thôi quản sự: “Giày của binh sĩ trong quân, ta thấy càng nên may tỉ mỉ, mềm mại một chút mới phải.”

“Bọn họ phải hành quân đánh trận, mỗi ngày không biết phải đi bao nhiêu đường.”

“Ngươi bảo giày cứng, vậy đi một đoạn đường chẳng phải lòng bàn chân phồng rộp hết lên à?”

“Lòng bàn chân mà phồng rộp thì ảnh hưởng đến hành quân đấy.”

Thôi Anh ngẩn người, có chút xấu hổ nói: “Tô cô nương nói phải, chuyện này là ta sơ suất, ta sẽ bảo họ may tỉ mỉ, mềm mại hơn.”

Tô Ngọc Ninh nhìn chằm chằm Thôi Anh nói: “Ta thấy đây không phải sơ suất, mà là ngươi không để tâm đến việc này.”

Thấy Tô Ngọc Ninh như muốn mượn chuyện này để nói chuyện khác, Thôi Anh tuy không biết vì sao, nhưng không dám thất lễ, vội nhận sai:

“. . . Tô cô nương, ta làm việc không tốt, xin cô nương trách phạt.”

“Ta không có chức quyền gì, trách phạt ngươi làm gì?” Tô Ngọc Ninh xua tay: “Ta chỉ là có ý tốt nhắc nhở ngươi thôi.”

Tô Ngọc Ninh nói vậy, nhưng Thôi Anh giờ khắc này trong lòng vô cùng thấp thỏm, mồ hôi lạnh túa ra.

Chỉ cần Tô cô nương nói một câu không hay bên tai đại tướng quân, có khi hắn mất đầu như chơi.

“Chuyện này liên quan đến Tả Kỵ Quân, đều là đại sự cả.”

Tô Ngọc Ninh đứng lên, sắc mặt cũng nghiêm túc hơn.

“Đại tướng quân giao việc chọn mua y phục, giày dép cho quân sĩ cho cửa hàng Phú Quý, đó là tin tưởng và coi trọng Tiền Phú Quý.”

“Nếu đám người bên dưới các ngươi làm qua loa, làm ẩu rồi đưa vào quân, các tướng sĩ không hài lòng, ngươi nghĩ họ sẽ hận ai?”

“Đến lúc đó không chỉ các ngươi bị trách phạt nghiêm khắc, mà ông chủ của các ngươi cũng bị liên lụy.”

“Một khi ảnh hưởng đến chiến sự, thì không chỉ là trách phạt, mà là mất đầu đấy.”

“Dạ, dạ.”

Thôi Anh gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Hắn làm quản sự xưởng giày, không chỉ có địa vị cao, mỗi tháng còn được hơn hai mươi lượng bạc.

Điều này khiến hắn có chút lâng lâng, thậm chí có chút coi trời bằng vung.

Tuy rằng từng có người nói giày cứng, hắn căn bản không để tâm.

Hắn nghĩ, so với giày cỏ của quân đội khác thì đã tốt lắm rồi, đám binh lính còn kén cá chọn canh, đúng là rách việc, không thể chiều theo bọn họ.

Nhưng sau khi được Tô Ngọc Ninh nhắc nhở, hắn mới ý thức được tầm quan trọng của vấn đề.

Tô Ngọc Ninh nói tiếp: “Theo ta biết, hiện giờ trong quân oán khí về giày ẩu rất lớn.”

“Giày các ngươi phát xuống có lớn có nhỏ, quân sĩ không đi vừa, chỉ có thể đổi qua đổi lại.”

“Nhưng vẫn có nhiều đôi không vừa chân, đa số là giày to, họ chỉ có thể nhét thêm thứ gì đó vào để đi cho khỏi tuột.”

Thôi Anh lộ vẻ khó xử giải thích: “. . . Tô cô nương, chuyện này cũng không còn cách nào khác.”

“Dù sao số lượng giày trong quân cần rất lớn, chúng ta vẫn đang đẩy nhanh tiến độ, nếu phải đến quân đo từng chân của từng người rồi về may thì tốn thời gian và công sức lắm, chắc một năm cũng chưa xong. . .”

“Nên chúng ta may giày thường cố ý làm to hơn một chút, để ai cũng có thể xỏ vào.”

Tô Ngọc Ninh nghe Thôi Anh giải thích thì lắc đầu.

Tô Ngọc Ninh hỏi ngược lại: “Ngươi nghĩ may giày to hơn một chút là giải quyết được vấn đề sao?”

Nàng nhắc nhở Thôi Anh: “Ta nhớ lần đầu đại tướng quân đến xưởng giày đã nói, phải làm nhiều cỡ khác nhau.”

“Để quân tự đo kích thước chân rồi báo lại cho các ngươi, các ngươi cứ thế mà giao hàng.”

“Nhưng các ngươi không làm theo lời đại tướng quân dặn, vẫn may giày ngoại cỡ rồi phát cho quân.”

“Ta thấy rõ ràng là các ngươi không để đại tướng quân vào mắt.”

Thôi Anh nghe Tô Ngọc Ninh nói vậy thì run lên.

Đại tướng quân đúng là đã nói thế, nhưng họ bận cung hàng, không để ý đến chi tiết này.

Thôi Anh nghĩ, chỉ cần ai cũng có giày đi là được, to nhỏ gì chứ.

Nên mỗi lần họ chỉ lo số lượng đủ, không nghĩ đến chuyện khác.

Giờ được Tô Ngọc Ninh nhắc nhở, hắn mới biết mình đã phạm sai lầm lớn.

Tô Ngọc Ninh liếc nhìn Thôi Anh đang lo lắng.

Nàng nói tiếp: “Đại tướng quân bận đánh trận ở tiền tuyến, không rảnh lo những chuyện này.”

“Nhưng nếu quân sĩ phản ứng nhiều, oán khí nhiều, thì sẽ có người bẩm báo với đại tướng quân.”

“Nếu đại tướng quân biết ngươi không làm theo lời ông ấy, ngươi nghĩ ngươi còn yên ổn mà mỗi tháng nhận hai mươi lượng bạc, làm quản sự được không?”

Thôi Anh sợ đến nỗi quỳ rầm xuống đất: “Tô cô nương, ta sai rồi, ta sai rồi. . .”

“Thôi quản sự, ngươi làm gì vậy, đứng lên đi.”

Tô Ngọc Ninh giơ tay đỡ Thôi Anh dậy.

Lúc này, mặt Thôi Anh không còn nụ cười, mà đầy vẻ kinh hoảng.

“Thôi quản sự, ngươi mỗi tháng nhận hai mươi lượng bạc, thì phải làm việc đáng giá hai mươi lượng bạc.”

“Không phải để các ngươi uống trà dưỡng lão.”

“Làm việc thì phải làm cho tốt, không thể nhắm mắt làm bừa.”

Tô Ngọc Ninh khuyên nhủ Thôi quản sự: “Các ngươi cung cấp giày cho quân, thì phải lắng nghe ý kiến của quân sĩ.”

“Quân sĩ bảo giày cứng thì làm mềm mại hơn.”

“Quân sĩ thấy giày không vừa chân thì tìm cách may cho vừa.”

“Quân sĩ thấy giày không bền thì may cho chắc chắn hơn.”

“. . . Nói chung, các ngươi may giày không thể làm theo ý mình, mà phải cử người đến quân, hỏi ý kiến của quân sĩ.”

Tô Ngọc Ninh nói: “Nếu quân sĩ hài lòng, họ sẽ khen ngươi, đại tướng quân không những không trách phạt mà còn có thể thưởng cho ngươi.”

“Còn nếu các ngươi làm qua loa, không nghe ý kiến của quân sĩ, họ không hài lòng, thì sớm muộn gì các ngươi cũng lật thuyền thôi.”

Thôi Anh trước đây cảm thấy mình làm tốt, đã cung cấp nhiều giày cho quân như vậy.

Nhưng giờ hắn phát hiện, mình đang đứng bên bờ vực thẳm.

Nếu không có Tô cô nương nhắc nhở, có khi hắn ch.ết lúc nào không hay.

Thôi Anh mồ hôi lạnh túa ra, nói: “Đa tạ Tô cô nương nhắc nhở, ta nhất định sửa đổi, lập tức cải chính.”

“Tốt, hôm nay ta nói những chuyện này, ngươi nhớ kỹ là được, đừng nói với ai.”

“Dạ, dạ!”

Tô Ngọc Ninh nói với Thôi Anh: “Ngươi là người thông minh, chắc biết phải làm gì tiếp theo chứ?”

“Biết, biết.”

“Tô cô nương có ơn chỉ điểm, ta Thôi Anh mãi không quên.”

Tô Ngọc Ninh xua tay: “Ngươi không cần cảm ơn ta, ta chỉ là thấy vấn đề nên nhắc nhở ngươi thôi.”

“Tốt, ta xem xong hết rồi, cũng nói hết rồi, nếu không có gì khác thì ta xin cáo từ.”

“Tô cô nương, ta tiễn ngài.”

Tô Ngọc Ninh đi tuần tra một vòng xưởng giày rồi cáo từ rời đi.

Thấy Tô Ngọc Ninh đi rồi, Thôi Anh mới nghiêm mặt trở về xưởng giày, triệu tập đám tiểu quản sự mở cuộc họp khẩn cấp.

Tô Ngọc Ninh rời xưởng giày, trở về phủ đại đô đốc Tả Kỵ Quân của mình ở Bắc An Thành.

Tô Ngọc Ninh vừa về đến phủ thì một người phụ nữ hầu hạ ra đón ở cửa.

“Tô cô nương, Triệu đại nhân vừa phái người đến phủ, để lại một câu.”

Tô Ngọc Ninh hỏi: “Nói gì?”

“Triệu đại nhân nói, đội đưa dâu từ Giang Châu đã đến Ninh Dương Phủ, người dẫn đầu là Tô Ngang đại nhân, chắc không lâu nữa đại tướng quân sẽ thành thân ở Ninh Dương Phủ.”

Tô Ngọc Ninh có chút kinh ngạc, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“. . . Người của Triệu đại nhân còn nói gì nữa không?”

Người phụ nữ cung kính trả lời: “Chỉ có một câu này thôi, không có gì khác.”

“Được rồi, ngươi đi đi.”

“Dạ.”

Người phụ nữ lui xuống, Tô Ngọc Ninh xoa bụng dưới hơi nhô lên, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ.

“Linh Nhi!”

Một lúc sau, Tô Ngọc Ninh gọi vọng ra ngoài.

“Tiểu thư, có gì sai bảo?”

Nha hoàn Linh Nhi xuất hiện ở cửa.

“Chuẩn bị xe ngựa, chúng ta đi Ninh Dương Phủ, một canh giờ nữa đi.”

Nha hoàn Linh Nhi kinh ngạc: “Tiểu thư, đại tướng quân bảo ngài có thai, không nên mệt nhọc. . .”

“Không sao, ngươi đi chuẩn bị xe ngựa đi.”

“Dạ.”

“À phải rồi, báo với Triệu đại nhân một tiếng.”

“Dạ.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1183 Tin tức!

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9 19/02/2026
Chương 8 19/02/2026
bia-lan-kha-ky-duyen
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
Chương 1075 30/05/2025
Chương 1074 30/05/2025
Bìa mượn kiếm
Mượn Kiếm (Dịch)
Chương 96 27/08/2025
Chương 95 27/08/2025
bia-van-co-de-nhat-tong
Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
Chương 2008 Mùi vị quen thuộc 30/04/2025
Chương 2007 Truyền kỳ không hổ là truyền kỳ! 30/04/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz