Chương 1162 Thẳng thắn quả đoán!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1162 Thẳng thắn quả đoán!
Chương 1162: Thẳng thắn quả đoán!
Phục Châu Quân tuy liên tiếp thất bại, nhưng cũng không đến mức tổn thương gân cốt.
Trương Vân Xuyên đã điều toàn bộ tinh binh cường tướng dưới trướng đến chiến trường Ninh Dương Phủ, với tư thái quyết chiến, hắn muốn đánh bại Phục Châu Quân.
Có điều, trên thực tế, Phục Châu Quân bại vong nhanh hơn dự liệu của hắn.
Bọn họ bày ra tư thế tam đại quân đoàn, còn chưa phát động quyết chiến thì nội bộ Phục Châu Quân đã mâu thuẫn bộc phát, trải qua một đêm ác chiến, triệt để tan rã.
Trương Vân Xuyên được Lê Tử Quân, Khổng Thiệu Nghi, Điền Trung Kiệt… chen chúc, với tư thái người thắng đặt chân vào nơi đóng quân lâm thời của Phục Châu Quân.
Nhìn những lều trại bị thiêu rụi, thi thể ngổn ngang trên đất, toàn bộ nơi đóng quân bừa bộn khắp nơi.
Nếu là trước đây, hắn nhất định sẽ than trời trách người một phen, cảm khái quân sĩ tầng dưới chót không dễ dàng.
Bọn họ bị cuốn vào vòng chiến tranh, cuối cùng mất mạng, thật sự không đáng.
Nhưng mấy năm qua, hắn gặp quá nhiều chiến tranh, quá nhiều tử thương, đã mất cảm giác.
Bất kỳ sự than trời trách người nào đều là kệch cỡm, chỉ là tự mình diễn kịch mà thôi.
Đối mặt dòng lũ thời đại, muốn tránh thoát ràng buộc của vận mệnh, chỉ có tự mình trở nên mạnh mẽ, mới có thể quyết định vận mệnh của mình.
Nếu hắn vẫn là tên cu li trước kia, đến em gái mình cũng bảo vệ không xong.
Nhưng hiện tại, hắn đã là Đại Chu Trấn Nam đại tướng quân, uy chấn một phương, người khác muốn trêu chọc hắn cũng phải cân nhắc đôi chút.
Trong lúc Trương Vân Xuyên, với tư thái người thắng, tuần tra nơi đóng quân vừa chiếm được của Phục Châu Quân, thì từ đằng xa truyền đến tiếng ồn ào náo động.
“Lão tử không phục!”
“Có bản lĩnh thì đường đường chính chính đánh một trận!”
“Đông người hiếp ít người, có gì tài ba!”
“…”
Trương Vân Xuyên dừng bước, thấy quân đoàn trưởng Đại Hùng dẫn người áp giải mấy tên tướng lĩnh Phục Châu Quân mặc khôi giáp đi tới.
Một tên tướng lĩnh trong đó đã mất mũ giáp, tóc tai bù xù, vẫn rất phách lối kêu gào.
Chốc lát sau, Đại Hùng áp giải mấy người này đến trước mặt Trương Vân Xuyên.
Đại Hùng ôm quyền bẩm báo: “Khởi bẩm đại tướng quân, chúng ta đã đánh bại tàn quân Phục Châu Uy Võ Quân của đại tướng quân Dương Văn Hậu, đầu lĩnh đều ở đây.”
Trương Vân Xuyên liếc nhìn mấy tên tướng lĩnh, mở miệng hỏi: “Ai là đại tướng quân Dương Văn Hậu?”
Đại Hùng có chút lúng túng đáp: “Dương Văn Hậu khi bỏ chạy đã bị chúng ta bắn chết bằng tên, phía sau là thi thể của hắn.”
Đại Hùng vung tay, vài tên quân sĩ khiêng một người mặc khôi giáp đặt trước mặt Trương Vân Xuyên.
Người này chính là đại tướng quân Dương Văn Hậu của Phục Châu Uy Võ Quân, chỉ là hắn giờ không còn uy phong của đại tướng quân, mà đã biến thành một cái xác không hồn.
“Trương Đại Lang, ngươi là tiểu nhân đê tiện vô liêm sỉ!”
“Có bản lĩnh thì đường đường chính chính đánh, giở âm mưu quỷ kế có gì tài ba!”
“Thật uổng ngươi là Trấn Nam đại tướng quân, ta nhổ vào!”
Trương Vân Xuyên nghe thấy tiếng chửi bới của tên tướng lĩnh bị trói gô, hơi nhướng mày.
Trương Vân Xuyên chỉ vào tên tướng lĩnh dính đầy máu bẩn, hỏi Đại Hùng: “Người này là ai?”
Đại Hùng đáp: “Người này tên Đặng Lỗi, là tham tướng của Phục Châu Quân.”
“Khi đại quân ta vây quanh tàn quân của Dương Văn Hậu, các binh mã khác tranh nhau bỏ chạy tán loạn, chỉ có hắn thủy chung bảo vệ bên cạnh Dương Văn Hậu, tử chiến không lùi, gây sát thương không ít cho huynh đệ ta, khá có chút võ dũng.”
“Đặng Lỗi, cái tên này ta từng nghe qua.”
Trương Vân Xuyên mở miệng: “Hà Khuê chính là bị hắn đánh tan giết chết?”
“Chính là hắn.”
“Đã rơi vào tình cảnh này rồi mà còn không biết thời thế, lớn tiếng chửi bới ta, thật không biết điều.”
Trương Vân Xuyên nói: “Kéo xuống, chém!”
Đại Hùng ngẩn ra.
“Đại tướng quân, người này tuy tính khí nóng nảy, nhưng vẫn có chút võ dũng.”
Đại Hùng cầu xin: “Không bằng tha cho hắn một mạng, để hắn phò tá cho Tả Kỵ Quân ta.”
Đặng Lỗi trước sau không rời bỏ đại tướng quân Dương Văn Hậu, chém giết đến giây phút cuối cùng, vì kiệt sức mới bị bắt sống.
Đại Hùng rất coi trọng người có tình nghĩa như vậy, nên mới không giết hắn, hy vọng thu phục để hắn phục vụ cho mình.
Bây giờ thấy đại tướng quân không vừa ý là muốn giết người, nên mới lên tiếng cầu xin.
Đại Hùng đã mở miệng, Trương Vân Xuyên cũng không tiện làm mất mặt hắn trước quân chúng, dù sao hắn hiện tại là quân đoàn trưởng.
Trương Vân Xuyên quay đầu dò hỏi Đặng Lỗi: “Ta tha cho ngươi, ngươi có thể phò tá ta không?”
“Ta nhổ vào!”
“Ngươi nằm mơ đi!”
“Chỉ cần ta còn một hơi thở, ngươi đừng hòng ngủ yên giấc!”
“Ta muốn giết ngươi để báo thù cho đại tướng quân!”
Đặng Lỗi đối mặt với lời mời chào của Trương Vân Xuyên, buông lời cay độc.
Trương Vân Xuyên khẽ mỉm cười, cũng không tức giận, hắn quay đầu nói với Đại Hùng: “Ta giao hắn cho ngươi, xử trí thế nào tùy ngươi quyết định.”
Đại Hùng cũng đầy vẻ lúng túng, hắn rút thanh trường đao bên hông, tiến về phía Đặng Lỗi đang chửi bới ầm ĩ.
“Không biết phân biệt đồ vật!”
“Xem ra không thể để ngươi sống nữa!”
Đại Hùng túm lấy cổ Đặng Lỗi, trường đao đâm thẳng vào, giết chết Đặng Lỗi ngay tại chỗ.
Trương Vân Xuyên thấy Đại Hùng thẳng thắn quả đoán như vậy, hài lòng gật đầu.
Hắn nói với Đại Hùng: “Có những người xác thực có chút bản lĩnh, nhưng nếu trước sau ôm địch ý với chúng ta, nếu ngươi không cảm hóa được hắn, vậy thì là kẻ địch, tuyệt đối không thể mềm lòng.”
Đại Hùng đứng nghiêm đáp: “Xin nghe đại tướng quân dạy bảo.”
“Lần này các ngươi công chiếm nơi đóng quân của Phục Châu Quân, bắn chết Dương Văn Hậu có công, quay đầu lại sẽ luận công hành thưởng, hiện tại cứ dọn dẹp chiến trường trước đi.”
“Tuân lệnh!”
Sau khi Đại Hùng cáo từ rời đi, Tào Thuận lại dẫn theo mấy người đến.
Mấy người này cũng mặc giáp phục của tướng lĩnh Phục Châu Quân, vẻ mặt thấp thỏm.
“Đại tướng quân, đây là tham tướng Phùng Thành Song của Phục Châu Uy Võ Quân chủ động đầu hàng.”
“Bọn họ dẫn theo hơn 5000 người đến đầu hàng.”
Tào Thuận giới thiệu mấy người này với Trương Vân Xuyên.
Sau khi Tào Thuận nói xong, Phùng Thành Song cùng mấy người quỳ rạp xuống đất, dập đầu lia lịa với Trương Vân Xuyên.
“Chúng ta trước đây bị mỡ heo che mắt, ngông cuồng tự đại đối địch với Trương đại tướng quân, hôm nay đã hoàn toàn tỉnh ngộ, biết sai rồi, xin Trương đại tướng quân giơ cao đánh khẽ, tha thứ tội lỗi cho chúng ta…”
Phùng Thành Song làm tham tướng của Phục Châu Quân, cũng coi như là nhân vật có tiếng tăm.
Thấy Phục Châu Quân không thể cứu vãn, hơn nữa gia quyến của mình lại nằm trong tay Tả Kỵ Quân, lúc này mới nảy sinh ý định đầu hàng, đồng thời biến nó thành hành động.
Trước tiên không cần biết hắn đầu hàng vì nguyên nhân gì, nhưng hắn vẫn tính là thức thời, Trương Vân Xuyên cũng không có bao nhiêu địch ý với hắn.
“Phùng tướng quân xin đứng lên.”
Trương Vân Xuyên đỡ Phùng Thành Song đứng dậy.
Sau khi Phùng Thành Song và những người khác nói lời cảm ơn, đứng lên, vẫn khom người, tỏ vẻ cung kính.
“Các ngươi đã đầu hàng, ta Trương Đại Lang cũng biết giữ lời, chuyện cũ bỏ qua.”
Trương Vân Xuyên nói với Phùng Thành Song: “Các ngươi bằng lòng phò tá ta, có thể ở lại trong quân ta, chờ đợi phân công.”
“Nếu các ngươi muốn rời đi, ta cũng tuyệt không ngăn cản, sẽ phát lộ phí, tùy ý các ngươi rời đi.”
Trương Vân Xuyên nhấn mạnh: “Nhưng có một điều ta muốn nói rõ, đó là sau này đừng đối địch với Tả Kỵ Quân ta, đối địch với Trương Đại Lang ta.”
“Nếu các ngươi lật lọng, sau này tiếp tục đối địch với chúng ta, thì dù truy sát đến chân trời góc biển, ta cũng tuyệt không tha thứ!”
“Đa tạ đại tướng quân tha chết!”
Phùng Thành Song lập tức bày tỏ: “Nếu đại tướng quân không bỏ, ta nguyện vì đại tướng quân dẫn ngựa rơi đạp, để cảm tạ đại ân đại đức của đại tướng quân.”
“Chúng ta nguyện đi theo đại tướng quân, phò tá đại tướng quân.”
Mấy tên quan quân dưới trướng Phùng Thành Song cũng hùa theo.
Trương Vân Xuyên thấy bọn họ đồng ý ở lại phò tá, nghĩ đến bọn họ là người địa phương Phục Châu, sau này sẽ có chỗ dùng đến.
Sau khi suy tư một chút, hắn quyết định thu nhận mấy người Phùng Thành Song.
Trương Vân Xuyên dặn dò Tào Thuận: “Tào Thuận, Phùng Thành Song tạm thời theo ngươi.”
“Những quân sĩ dưới trướng bọn họ, nếu đồng ý ở lại thì phân biệt sắp xếp vào các doanh dưới trướng ngươi.”
“Tuân lệnh!”
Trương Vân Xuyên tuy giữ lại Phùng Thành Song, nhưng không vì thu phục lòng người mà giữ lại quân đội của bọn họ.
Đối mặt với kết quả này, Phùng Thành Song tuy có chút thất vọng.
Nhưng so với các tướng lĩnh khác của Phục Châu Quân, hắn lại cảm thấy mình may mắn, ít nhất bọn họ còn sống.