Chương 1148 Trước có sói sau có hổ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1148 Trước có sói sau có hổ!
Chương 1148: Trước có sói, sau có hổ!
Khói bếp lượn lờ nơi một thôn trang nhỏ ven quan đạo.
Trong sân nhà nông, dưới mái hiên cùng trên đất trống đâu đâu cũng thấy lính Phục Châu Quân túm năm tụm ba tụ tập.
Bọn họ đầy mặt uể oải, cả người dơ dáy không thể tả, trông thật phờ phạc.
“Cộc cộc!”
Một tên người đưa tin của Phục Châu Quân cẩn thận tránh đám quân sĩ đang bổ củi nấu cơm trong thôn, ghìm ngựa trước một sân cỏ tranh.
“Ta phụng lệnh Hoàng phó tướng, có quân tình khẩn cấp bẩm báo!”
Người đưa tin móc yêu bài ra, đưa cho quân sĩ thủ vệ ngoài cửa.
Hai tên thủ vệ quân sĩ hỏi han qua loa rồi soát người đưa tin, sau đó chỉ vào thanh trường đao hắn đeo bên hông.
“Đao để lại bên ngoài.”
“Được!”
Người đưa tin cởi đao ném cho thủ vệ, lúc này mới bước vào sân cỏ tranh.
Trong sân kê một cái nồi lớn đang bốc khói nghi ngút, vài tên quân sĩ vén tay áo, đang làm thịt mấy con gà béo múp.
Người đưa tin liếc nhìn rồi vội bước vào căn nhà chính cỏ tranh có chút tối tăm.
Trong nhà bày một cái bàn bát tiên, trên bàn trải một tấm bản đồ.
Uy Vũ đại tướng quân Dương Văn Hậu của Phục Châu cùng tham quân Xà Hà và hơn mười người đang vây quanh bản đồ bàn bạc, bên cạnh còn có quân lại múa bút ghi chép.
“Bái kiến đại tướng quân!”
Người đưa tin dừng lại, ôm quyền hành lễ với Dương Văn Hậu.
“Có chuyện gì?”
Dương Văn Hậu ngẩng đầu nhìn người đưa tin.
Người đưa tin đáp: “Đại tướng quân, ta phụng lệnh Hoàng phó tướng, chúng ta từ sáng sớm đã bị Tả Kỵ Quân liên tục tấn công mạnh, sắp không chống đỡ nổi nữa rồi!”
“Hoàng phó tướng phái ta đến cầu viện, mong đại tướng quân tăng phái binh mã trợ chiến, nếu không thì khó mà chống đỡ được công kích của Tả Kỵ Quân.”
Phó tướng Hoàng Tuyết Tùng vốn phụ trách đoạn hậu, nhưng sau một trận giao tranh với Tả Kỵ Quân, tổn thất không nhỏ.
Để tránh bị Tả Kỵ Quân cắn xé dẫn đến toàn quân bị diệt, hắn đã trực tiếp dẫn quân bỏ chặn Tả Kỵ Quân, gấp rút hành quân đuổi theo chủ lực hội hợp.
Dương Văn Hậu rất tức giận trước tình huống này.
Nhưng vào thời điểm mấu chốt này, hắn cũng không tiện trừng phạt Hoàng Tuyết Tùng.
Hoàng Tuyết Tùng dù sao cũng là phó tướng, có sức ảnh hưởng nhất định trong quân.
Lúc này mà thay đổi Hoàng Tuyết Tùng, chắc chắn sẽ gây rung chuyển trong quân.
Vì thế, Dương Văn Hậu chỉ trách mắng Hoàng Tuyết Tùng vài câu rồi cho hắn cơ hội lập công chuộc tội, lệnh hắn tiếp tục dẫn quân theo sau chủ lực.
Nếu Tả Kỵ Quân đuổi theo, vẫn do hắn dẫn quân ngăn chặn.
Dù sao đã hội hợp với chủ lực, Hoàng Tuyết Tùng cũng không từ chối.
Nếu thực sự đánh không lại Tả Kỵ Quân, có chủ lực ở đây, cũng không đến nỗi toàn quân bị diệt.
Nhưng hiện tại Tả Kỵ Quân đánh càng lúc càng hăng, khiến hắn có chút không chịu nổi, bị ép lần thứ hai cầu viện Dương Văn Hậu.
“Cái tên Hoàng Tuyết Tùng này rốt cuộc làm sao vậy!”
Dương Văn Hậu thấy Hoàng Tuyết Tùng lần thứ hai phái người cầu viện thì giận tím mặt.
Dương Văn Hậu thở phì phò mắng: “Nếu hắn không ngăn được Tả Kỵ Quân, chứng tỏ hắn vô năng, chi bằng thoái vị nhường người khác giỏi hơn đi mà đánh!”
Đối diện với Dương Văn Hậu đang nổi giận, các tham quân, thư lại trong phòng đều không dám lên tiếng.
Sau một hồi phát tiết, Dương Văn Hậu chỉ vào người đưa tin, thái độ cứng rắn: “Ngươi trở về nói với Hoàng Tuyết Tùng, chống đỡ được cũng phải chặn, không chống đỡ được cũng phải chặn!”
“Nếu hắn không ngăn được, thì mang đầu đến gặp ta!”
“Chuyện này…”
Người đưa tin đứng tại chỗ, không biết nói gì hơn.
“Đại tướng quân bớt giận.”
Lúc này, một tên tham quân lên tiếng.
“Đại tướng quân, Hoàng phó tướng đã phái binh đến cầu viện, chứng tỏ cục diện phía sau quả thực không ổn.”
“Nếu Hoàng phó tướng không ngăn được Tả Kỵ Quân, Tả Kỵ Quân sẽ trực tiếp uy hiếp hành động của chủ lực chúng ta, đến lúc đó lại thành một phiền toái lớn.”
Tham quân này suy nghĩ một chút rồi nói: “Theo ta được biết, binh lực Tả Kỵ Quân cũng không nhiều, nhiều lắm cũng chỉ hơn vạn người.”
“Nếu bọn chúng muốn đánh, chúng ta cứ chơi với bọn chúng một chút!”
“Điều binh mã của Ngô tham quân và Đặng tham tướng đến, đánh cho chúng một đòn hồi mã thương, tiêu diệt triệt để đám Tả Kỵ Quân này!”
“Bọn chúng trốn trong thành Đại Hưng, chúng ta không làm gì được!”
“Nhưng hiện tại ở đất hoang này, ai sợ ai chứ?”
Lời vừa nói ra, bầu không khí trong phòng nhất thời trở nên phấn khởi.
“Ta thấy được đấy!”
“Tả Kỵ Quân quá kiêu ngạo!”
“Đến con thỏ cuống lên còn cắn người kia mà!”
“Chúng ta không muốn đánh với bọn chúng, nhưng bọn chúng cứ như chó điên, cắn chúng ta không tha, ta thấy phải cho bọn chúng một bài học nhớ đời!”
“Ta đồng ý triệu tập binh mã của Đặng tham tướng và Ngô tham tướng trở lại, hội hợp với Hoàng phó tướng, tiêu diệt Tả Kỵ Quân!”
Trước sự hăng hái của mọi người, tham quân Xà Hà lại lắc đầu.
“Đại tướng quân, ta thấy không ổn.”
“Tả Kỵ Quân đâu phải lũ ngốc, sẽ không đứng yên một chỗ chờ chúng ta đến đánh.”
“Một khi phát hiện chúng ta có dấu hiệu điều động binh quy mô lớn, bọn chúng nhất định sẽ rút lui, chúng ta cũng không thể đuổi theo mà đánh.”
“Bọn chúng chỉ cần cầm chân chúng ta mấy ngày, viện quân Tả Kỵ Quân của Lương Đại Hổ vừa đến, tình cảnh của chúng ta sẽ càng khó khăn.”
Tham quân Xà Hà nói: “Việc cấp bách của chúng ta hiện tại là mở đường rút quân, chứ không phải nghĩ đến việc tiêu diệt Tả Kỵ Quân.”
“Nếu lúc này còn muốn tiêu diệt Tả Kỵ Quân, có khi không ăn được bọn chúng mà còn mẻ răng.”
Bọn họ đã giao chiến với Tả Kỵ Quân không ít trận lớn nhỏ, đã có đủ nhận thức về ý chí, sức liên kết và sức chiến đấu của Tả Kỵ Quân.
Bọn họ biết Tả Kỵ Quân không phải dễ đối phó.
Tả Kỵ Quân không giống những quân đội khác của Đông Nam Tiết Độ Phủ.
Những quân đội khác của Đông Nam Tiết Độ Phủ, như Hữu Kỵ Quân, Trấn Nam Quân,… một khi bị đánh tan một lần, phải mất một thời gian dài mới có thể khôi phục nguyên khí.
Nhưng Tả Kỵ Quân thì khác.
Tả Kỵ Quân từ trên xuống dưới từng người từng người như thể hít thuốc lắc, dù nếm mùi thất bại, rất nhanh liền có thể trở nên sinh long hoạt hổ.
Tầng lớp cao của Tả Kỵ Quân nham hiểm giả dối, tướng sĩ tầng dưới dũng mãnh thiện chiến, sức liên kết rất mạnh.
Đối mặt với đối thủ đánh mãi không chết như vậy, tham quân Xà Hà rất kiêng kỵ.
Hoặc là không đánh, hoặc là đánh chết luôn.
Nếu không bị bọn chúng cuốn lấy, cuối cùng bị tóm cổ chỉ có thể là chính bọn họ.
“Huống hồ binh mã của Đặng tham tướng phải phụ trách hộ vệ lương thảo quân nhu, tuyệt đối không thể điều động.”
Tham quân Xà Hà nói với Dương Văn Hậu: “Ta thấy có thể điều quân của Giang Vĩnh Dương đi tiếp viện Hoàng phó tướng.”
“Không cần bọn họ gây ra bao nhiêu sát thương cho Tả Kỵ Quân, chỉ cần ngăn chặn Tả Kỵ Quân 2, 3 ngày là đủ.”
“Đồng thời có thể để Ngô tham tướng dẫn quân đi tiếp viện Lý phó tướng, tăng cường tấn công vào quân của Tào Thuận phía trước, mau chóng phá tan đối phương, mở đường rút quân, nếu không cứ hao ở đây, cục diện sẽ càng bất lợi cho chúng ta.”
Dương Văn Hậu gật đầu, cảm thấy lời tham quân Xà Hà nói không sai.
Lúc này mà triệu tập đại quân phản công Tả Kỵ Quân, đối phương trơn như cá chạch, thấy tình thế không ổn có khi lại bỏ chạy.
Bọn họ cùng lắm chỉ dọa được đối phương một chút, một khi bọn họ ngừng truy kích, đối phương lập tức quay đầu lại đột kích gây rối.
Vì vậy làm như vậy không có ý nghĩa gì, chỉ lãng phí thời gian.
Thà rằng tăng cường tấn công vào quân của Tào Thuận ở chính diện, mau chóng mở đường rút quân còn hơn.
“Lệnh Giang Vĩnh Dương dẫn quân đi tiếp viện Hoàng phó tướng, nói với Hoàng phó tướng, nhất định phải ngăn chặn Tả Kỵ Quân cho ta ba ngày, không ngăn được thì mang đầu đến gặp!”
“Tuân lệnh!”
“Điều binh mã của Ngô tham tướng ra phía trước, dùng xa luân chiến, luân phiên tấn công quân trại của Tào Thuận!”
“Ta không tin quân trại của bọn chúng là tường đồng vách sắt, có thể đỡ được mấy vạn đại quân của chúng ta!”