Chương 110 Đi mà quay lại
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 110 Đi mà quay lại
Chương 110 Đi Mà Quay Lại
Khi cỗ lớn sơn tặc giả mạo Trương Vân Xuyên tấn công Đại Hưng huyện, thì bản thân Trương Vân Xuyên lại dẫn hơn 200 huynh đệ vòng đến Ninh Dương thành.
Bọn họ ẩn mình trong vùng đất hoang vu ngoài thành, lặng lẽ chờ đợi tin tức từ thám tử.
Chẳng bao lâu sau, từ xa vọng lại những âm thanh huyên náo.
Đám huynh đệ phụ trách cảnh giới lập tức giương nỏ, nhắm ngay hướng phát ra âm thanh.
“Khẩu lệnh!”
Một huynh đệ trốn trong bụi rậm khẽ quát.
“Ninh Dương thành!”
“Đáp lệnh!”
“Tam Hà huyện!”
Tuy Trương Vân Xuyên và đồng đội vẫn đang chinh chiến khắp nơi, hắn không hề lơ là việc huấn luyện Lang Tự Doanh.
Những lúc quân lính nghỉ ngơi ăn uống, hắn vô tình hay cố ý truyền thụ cho huynh đệ một vài kỹ năng tác chiến.
Đây đều là những kỹ năng bảo mệnh, nên ai nấy đều học tập rất chăm chỉ.
Vừa học vừa thực hành, năng lực của huynh đệ Lang Tự Doanh nhờ đó mà tăng lên rất nhanh.
Nghe được khẩu lệnh chính xác, huynh đệ cảnh giới mới hạ nỏ xuống.
Hai tên huynh đệ từ xa khom lưng chạy tới, ngồi xổm xuống bên cạnh Trương Vân Xuyên.
“Tình huống đã rõ chưa?”
Trương Vân Xuyên nhỏ giọng hỏi hai người đi dò la tin tức.
Một người thở hổn hển đáp: “Đã tra rõ.”
“Hiện trong thành có hai đội quân tả kỵ của Giang Bắc đại doanh, quân số chừng hơn 500 người.”
Đội là đơn vị tác chiến cơ sở trong quân đội Đại Chu, do nhiều yếu tố tác động, quân số mỗi đội cũng khác nhau.
Ít thì một hai trăm người, nhiều thì bốn năm trăm người.
“Sao lại đông người vậy?”
Bàng Bưu nghe xong không khỏi nhíu mày.
Hắn vốn tưởng Lưu Quang Đạt đã điều phần lớn binh lực đi truy quét bọn họ, Ninh Dương thành sẽ trống trải.
Ai ngờ vẫn còn hơn 500 quân đóng giữ, đúng là có chút khó khăn.
“Tin tức có xác thực không?”
Trương Vân Xuyên sắc mặt nghiêm nghị, nhìn thám tử dò hỏi lại.
“Chúng ta nấp ở đường lớn nửa ngày, mới bắt được một tên lính đưa tin của tả kỵ quân vừa ra khỏi thành.”
Thám tử đáp: “Tin tức moi được từ miệng tên đưa tin đó, chắc tám chín phần mười.”
“Tin đâu?”
Trương Vân Xuyên hỏi. “Trong đó viết gì?”
“Tên đưa tin nói là lệnh treo thưởng.” Thám tử lấy ra một phong thư có đóng dấu lớn đưa cho Trương Vân Xuyên: “Hình như là treo thưởng thủ lĩnh ngài.”
“Treo thưởng ta?”
“Đúng vậy.” Thám tử vẻ mặt cổ quái nói với Trương Vân Xuyên: “Quan phủ nói bắt được ngài, thưởng 3 vạn lượng bạc hoa tuyết.”
“Thống lĩnh, giá trị của ngài tăng vọt rồi đó!”
Bàng Bưu trêu chọc: “Hay là ngài chịu thiệt một chút, chúng ta tự đến nha môn lĩnh thưởng?”
“Không thể để nước phù sa chảy ruộng ngoài được.”
“Thôi đi.”
“Cái miệng thúi rờ.”
“Đừng có mơ mộng hão huyền nữa.” Trương Vân Xuyên nghiêm mặt nói: “Đây chính là cái bẫy mà quan phủ giăng ra cho các ngươi đó!”
“Các ngươi mà trói ta nộp cho quan phủ, có tin chúng sẽ trở mặt ngay lập tức, chém đầu cả bọn ngươi lẫn ta không?”
“Nói cũng đúng.” Bàng Bưu vờ trầm tư: “Mấy tên cẩu quan đó chẳng ai giữ lời, toàn lừa người không.”
“Các ngươi vất vả rồi.” Trương Vân Xuyên vỗ vai thám tử: “Các ngươi đi nghỉ ngơi trước đi.”
“Vâng.”
Trương Vân Xuyên xoa mặt nói: “Trong thành có hơn 500 quan binh, ta chỉ có hơn 200 huynh đệ, khó đây.”
“Hay là ta cứ ở ngoài thành làm ầm ĩ lên, hù dọa quan binh trong thành là được.”
Bàng Bưu nói: “Nếu đánh thật thì quân ta ít ỏi, không đủ cho người ta nhét kẽ răng.”
Huynh đệ Lang Tự Doanh tuy đã đánh vài trận, nhưng so với tả kỵ quân tinh nhuệ của Giang Bắc đại doanh thì còn kém xa.
Nếu giao chiến thật, bọn họ chắc chắn không phải đối thủ.
“Chỉ làm ầm ĩ ngoài thành thì được tích sự gì.” Trương Vân Xuyên nói: “Trời vừa sáng là lộ tẩy ngay.”
“Nếu quan binh trong thành biết ta chỉ có hơn 200 người, không cần đại quân của Lưu Quang Đạt về, chúng ra khỏi thành là có thể tóm gọn ta rồi!”
Trương Vân Xuyên và Bàng Bưu mắt lớn trừng mắt nhỏ, vắt óc suy nghĩ.
Trương Vân Xuyên thầm nghĩ lúc đó không nên để Vương Lăng Vân đi theo Lâm Hiền.
Nếu giữ thằng nhóc này lại, biết đâu nó nghĩ ra được kế hay.
“Có rồi!”
Trương Vân Xuyên chợt nghĩ ra một kế.
“Kế gì?”
“Ngươi ghé tai lại đây.”
Trương Vân Xuyên ngoắc Bàng Bưu, hai người thì thầm to nhỏ một hồi.
“Có phải mạo hiểm quá không?”
“Nếu bị chặn trong thành thì có khi đi gặp Diêm Vương đó.”
“Cmn, phú quý do trời, liều một phen!”
“Không phải, đánh trận đâu phải trò đùa, hay ta tính lại đi?”
Trương Vân Xuyên tức giận nói: “Tính lại thì trời sáng mất.”
“Cứ làm vậy đi.” Trương Vân Xuyên quả quyết nói: “Ngươi ở ngoài, ta dẫn người vào thành!”
Bàng Bưu xua tay: “Ngươi đi một lần rồi, lần này nhường ta đi, dù sao cũng phải để ta xã này hạ nhân vào phủ thành va chạm xã hội chứ?”
“Lần sau đi.” Trương Vân Xuyên nói: “Trong thành ta quen thuộc, ngươi đi phỏng chừng còn không tìm được đường, nói gì làm việc.”
“Sao, khinh thường ta à?”
“Ta khinh thường ngươi đó.”
“Thống lĩnh, ta không đùa với ngươi.”
Bàng Bưu nghiêm mặt nói: “Ta dù gì cũng là một đô úy dưới trướng ngươi, việc gì cũng để thống lĩnh làm thì ta còn ra gì?”
“Ngươi cũng phải cho ta cơ hội lập công chứ.” Bàng Bưu cười nói: “Ta còn muốn làm phó thống lĩnh Lang Tự Doanh đây.”
Trương Vân Xuyên và Bàng Bưu nhìn nhau một hồi, cuối cùng Trương Vân Xuyên cũng thỏa hiệp.
“Được, vậy ngươi dẫn quân đi.”
“Nhưng ngươi phải hứa với ta, đừng có chết ở trong đó.”
“Phì phì phì, đừng có nguyền rủa ta, mạng của lão tử còn dài lắm.”
Bàng Bưu nhếch mép nói: “Lão tử cũng phải ra mặt một phen, không thì người ta lại tưởng Lang Tự Doanh chỉ có một mình Trương đại thống lĩnh đây.”
Trương Vân Xuyên và Bàng Bưu bàn bạc chi tiết xong, rồi mỗi người dẫn quân biến mất trong bóng đêm.
Trương Vân Xuyên chờ thêm chừng một canh giờ, mới dẫn một ít huynh đệ khom lưng mò về phía tường thành.
Ninh Dương thành lần trước bị sơn tặc công hãm, lần này rõ ràng đã tăng cường phòng bị.
Trên tường thành cứ cách một đoạn lại có đèn lồng, thỉnh thoảng còn có lính tả kỵ tuần tra.
Nhưng ánh đèn lồng có hạn, lính canh trên tường thành cũng không nhiều.
Ninh Dương thành tuy đã bị đánh một lần, ai mà ngờ Trương Vân Xuyên lại dám quay lại.
Trương Vân Xuyên và đồng đội nhẹ nhàng dựng hai chiếc thang ở một đoạn vắng vẻ không người canh gác, mấy huynh đệ nhanh nhẹn leo lên trước.
Khi Trương Vân Xuyên vừa lên đến nơi, đã có hơn mười huynh đệ lặng lẽ lên trước.
“Thống lĩnh, bắt đầu từ đâu?”
Bọn họ đều ngồi xổm trong bóng tối trên tường thành, nắm chặt vũ khí trong tay, vẻ mặt căng thẳng.
“Từ chỗ kia!”
Trương Vân Xuyên chỉ vào một tên lính tả kỵ đang đứng gác không xa.
Trương Vân Xuyên và đồng đội áp sát tường thành, mò về phía tên lính kia.
Tên lính tả kỵ nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn về phía bọn Trương Vân Xuyên.
Hắn không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã giật mình.
Chỉ thấy mấy chục tên mặc quần áo hỗn độn, không biết từ lúc nào đã lên tường thành.
“Động thủ!”
Trương Vân Xuyên ra lệnh, mấy chiếc nỏ đồng loạt bóp cò.
Trương Vân Xuyên và đồng đội đã đánh Ninh Dương thành và Tam Hà huyện, trang bị hiện tại không hề kém Tuần Bổ Doanh.
“Phốc phốc phốc!”
Tên lính tả kỵ còn chưa kịp mở miệng, đã bị mấy mũi tên ghim chặt trên tường thành.