Chương 1096 Triều đình ý chỉ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1096 Triều đình ý chỉ
Chương 1096 Triều đình ý chỉ
Trương Vân Xuyên đang ở trong đại trướng trung quân, cùng mọi người thương thảo làm sao tiêu diệt Uy Võ Quân Phục Châu.
Đô úy Thân quân Tôn Lôi tiến đến bên cạnh Trương Vân Xuyên, thấp giọng thì thầm vài câu.
Trương Vân Xuyên nghe xong lời Tôn Lôi, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
“Đại nhân, có chuyện gì vậy?”
Mọi người cũng phát hiện sự khác thường của Trương Vân Xuyên, sở trưởng sở trợ tá Lưu Vân ân cần hỏi han.
“Không có gì.”
Trương Vân Xuyên khoát tay áo với bọn họ, nói: “Việc đánh Phục Châu cứ dựa theo chiến thuật cắt thịt mà ta vừa nói mà làm, chi tiết cụ thể các ngươi cứ thương thảo rồi báo lại cho ta sau.”
“Ta hiện tại có chút việc riêng cần giải quyết, các ngươi cứ thảo luận trước đi.”
“Tuân lệnh!”
Trương Vân Xuyên không muốn nói, Lưu Vân và những người khác tự nhiên không dám hỏi nhiều.
Trương Vân Xuyên sải bước đi ra khỏi lều lớn trung quân, chợt quay đầu hỏi Tôn Lôi: “Người hiện tại ở đâu?”
Tôn Lôi đáp: “Bọn họ có hơn 300 người, xem ra không phải hạng hiền lành gì, ta đã sắp xếp bọn họ ở trong doanh địa Thân Vệ Doanh.”
“Đi, dẫn ta đi gặp bọn họ.”
Trương Vân Xuyên nhíu mày, sải bước hướng doanh trại Thân Vệ Doanh mà đi.
Hắn vừa tiến vào doanh địa Thân Vệ Doanh, liền cảm nhận rõ rệt bầu không khí có chút căng thẳng.
Chỉ thấy quân sĩ Thân Vệ Doanh ai nấy đều như lâm đại địch, canh phòng cẩn mật, trong không khí tràn ngập sát khí.
Khi Trương Vân Xuyên đến nơi sâu trong doanh địa, chỉ thấy hơn 300 người mặc giáp trụ, mặt mày bầm dập đang ngồi xổm dưới đất, xung quanh là quân sĩ Thân Vệ Doanh đao kiếm tuốt trần.
“Xảy ra chuyện gì?”
Đô úy Tôn Lôi nhìn hơn ba trăm người bị tước vũ khí, chật vật ngồi xổm dưới đất, nhíu mày hỏi.
Một tên tiêu quan bước lên giải thích: “Đô úy đại nhân, ta muốn thu binh khí của bọn họ, nhưng bọn họ không chịu, nên ta đã cho bọn họ một trận…”
Đô úy Tôn Lôi nhất thời biến sắc, nhấc chân đá cho tiêu quan một cước.
“Cmn, có chuyện gì thì nói cho đàng hoàng, ngươi đánh người ta làm gì?”
“Ngươi có biết người ta là thân phận gì không, tận cmn gây thêm việc cho lão tử.”
Đô úy Tôn Lôi hỏi tiêu quan: “Không đánh chết ai chứ?”
Tiêu quan lắc đầu lia lịa như trống bỏi: “Sao có thể chứ, ta ra tay vẫn biết nặng nhẹ mà.”
Tôn Lôi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc này, một người trung niên mặc quan bào thấy đoàn người Trương Vân Xuyên đến, cũng run run chỉnh lại tay áo, đứng lên.
Trương Vân Xuyên đánh giá người trung niên này, thấy tuy rằng trên mặt có vết bầm tím, tóc có chút rối bời,
nhưng hắn vừa đứng ở đó, cả người vẫn toát ra một vẻ uy nghiêm.
“Vị này chính là đại nhân nhà ta.”
Tôn Lôi bước lên, giới thiệu Trương Vân Xuyên với người trung niên kia.
Người trung niên đánh giá Trương Vân Xuyên vài lần, mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Nghe đồn phó sứ phòng ngự Đông Nam Tiết Độ Phủ Trương Đại Lang tuổi trẻ tài cao, nhưng không ngờ lại trẻ đến vậy?
“Ta là Lục Văn Bân, lễ bộ hữu thị lang Đại Chu.”
Người trung niên chắp tay với Trương Vân Xuyên, nói: “Đã sớm nghe danh Trương phó sứ là thanh niên hãn tướng hàng đầu của Đông Nam Tiết Độ Phủ, hôm nay gặp mặt, quả nhiên oai hùng bất phàm.”
Tuy rằng Lục Văn Bân, lễ bộ hữu thị lang Đại Chu, bị đánh cho một trận không hiểu ra sao, nhưng người này khí độ bất phàm, không hề có ý giận chó đánh mèo Trương Vân Xuyên, lễ nghi chu toàn.
“Trương Đại Lang bái kiến Lục đại nhân.”
Trương Vân Xuyên tuy rằng nhất thời chưa dò rõ được thật giả của người này, nhưng hắn vẫn chắp tay đáp lễ.
Trương Vân Xuyên chủ động tạ lỗi: “Ta quản quân không nghiêm, khiến Lục đại nhân kinh sợ, mong Lục đại nhân thông cảm.
“Về sau ta nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc bọn họ.”
Lục Văn Bân, lễ bộ hữu thị lang, nghe vậy thì cười xua tay.
“Trương phó sứ không cần như vậy.”
“Hôm nay tuy rằng bị ăn một trận đòn, nhưng ta cũng coi như đã lĩnh giáo được sức chiến đấu dũng mãnh của binh mã dưới trướng Trương phó sứ.”
“Bọn họ cũng chỉ là tuân lệnh làm việc, Trương phó sứ không cần trách mắng nặng nề.”
“Đại Chu ta có Trương phó sứ như vậy, thật là phúc lớn.”
Trương Vân Xuyên thấy vị Lục đại nhân này nói năng đều nhắc đến triều đình, điều này khiến Trương Vân Xuyên tin thân phận của hắn mấy phần.
“Lục đại nhân, mời vào trong quân trướng nói chuyện.”
Trương Vân Xuyên hàn huyên vài câu với Lục Văn Bân, lễ bộ hữu thị lang, rồi mời hắn vào quân trướng.
Trước khi vào quân trướng, Trương Vân Xuyên chỉ vào đám quân sĩ hộ vệ của Lục Văn Bân đang sưng mặt sưng mũi.
“Mau đi tìm quân y đến băng bó vết thương cho bọn họ.”
“Sau đó chuẩn bị rượu ngon thức ăn ngon, chiêu đãi những huynh đệ này một bữa, coi như là tạ lỗi.”
“Tuân lệnh!”
“Đa tạ Trương phó sứ.”
“Nên thế.”
Trương Vân Xuyên mời Lục Văn Bân vào quân trướng ngồi xuống, Tôn Lôi bưng trà nóng lên rồi đứng sau lưng Trương Vân Xuyên, tay lăm lăm chuôi đao.
Trong trướng nhất thời chỉ còn lại ba người.
“Lục đại nhân, nơi này cách Đế Kinh ngàn dặm xa xôi, sao ngươi lại đột nhiên đến Tả Kỵ Quân ta, có chuyện gì chăng?”
Trương Vân Xuyên vẫn còn nghi ngờ thân phận của Lục Văn Bân, tự xưng là lễ bộ hữu thị lang, nên quyết định dò xét hắn trước.
Xem vị Lục đại nhân này muốn giở trò gì.
Đối diện với câu hỏi của Trương Vân Xuyên, hữu thị lang Lục Văn Bân khẽ mỉm cười.
Hắn chắp tay nói: “Trương phó sứ, ta xin chúc mừng ngươi trước!”
“Ha ha.”
Trương Vân Xuyên nhìn chằm chằm Lục Văn Bân, hỏi: “Lục đại nhân, không biết hỉ sự này từ đâu đến vậy?”
“Ta nghe không hiểu gì cả.”
Lục Văn Bân cười giải thích: “Trương phó sứ, tuy rằng ngươi ở Đông Nam Tiết Độ Phủ, nhưng uy danh dũng mãnh thiện chiến của ngươi đã sớm truyền đến Đế Kinh, truyền đến tai bệ hạ.”
“Bệ hạ khen ngợi ngươi rất nhiều đó.”
Trương Vân Xuyên hơi run run, mình lợi hại đến vậy sao?
Hiện tại ngay cả hoàng đế Đại Chu cũng chú ý đến mình?
“Lục đại nhân đừng cười, ta chỉ là một võ phu thô bỉ, thực sự không dám nhận lời khen của bệ hạ.”
Lục Văn Bân nhìn Trương Vân Xuyên khiêm tốn, khẽ gật đầu.
Trước khi đến Đông Nam Tiết Độ Phủ, hắn đã sớm tìm hiểu cặn kẽ về vị Trương phó sứ này.
Người này vốn chỉ là một cu li ở huyện Tam Hà, xuất thân nghèo khó.
Nhưng chỉ trong vài năm ngắn ngủi, đã trà trộn vào Tuần Phòng Quân, một đường thăng tiến, trở thành một hãn tướng nắm trọng binh của Đông Nam Tiết Độ Phủ.
Người này lắm mưu nhiều kế, năng chinh thiện chiến, nếu không thì cũng chẳng lọt vào mắt xanh của bệ hạ.
Hiện tại tuy rằng mới tiếp xúc với Trương Đại Lang, nhưng hắn vẫn cảm nhận rõ được phẩm chất khiêm tốn cẩn trọng của Trương Đại Lang.
So với những chiến tướng thô bỉ kiêu ngạo kia, Trương Đại Lang không giống một tướng quân, mà giống một người đọc sách ôn hòa nhã nhặn hơn.
Nói tóm lại, ấn tượng của hắn về Trương Đại Lang không tệ.
“Trương phó sứ, ta là người quang minh chính đại, không thích nói chuyện mờ ám.”
Lục Văn Bân khẽ mỉm cười nói: “Lần này ta đến Đông Nam Tiết Độ Phủ là phụng mệnh bệ hạ, chuyên tới để truyền chỉ cho ngươi.”
“Bệ hạ biết được chiến công hiển hách của ngươi, sinh lòng yêu mến nhân tài, quyết định ban thưởng chức quan cho ngươi.”
Trương Vân Xuyên đã đoán được Lục Văn Bân có thể là đến lôi kéo mình.
Nhưng khi Lục Văn Bân chính miệng nói ra câu này, Trương Vân Xuyên vẫn cảm thấy có chút không chân thực.
Trương Vân Xuyên hắn mấy năm trước vẫn chỉ là một cu li bến tàu.
Bây giờ lại được hoàng đế quan tâm, còn muốn phong quan cho mình.
Tâm tình của hắn thật phức tạp.
Nếu như năm xưa mình không giết quan ở huyện Tam Hà, sợ là cũng không có ngày hôm nay, nhanh chóng nhận được sự quan tâm của hoàng đế đến vậy.
Lục Văn Bân nhìn Trương Vân Xuyên hỏi: “Trương phó sứ, thánh chỉ đang ở trên người ta, ngươi xem có muốn tiếp chỉ ngay bây giờ không?”
Trương Vân Xuyên suy tư một lát rồi nói: “Lục đại nhân, ta đang mặc giáp trụ, lại chưa tắm rửa thay y phục, cũng chưa chuẩn bị hương án các thứ, hay là ta chuẩn bị một phen rồi tiếp chỉ sau?”
Hiện tại hắn chưa làm rõ được thân phận thật giả của Lục Văn Bân, đương nhiên sẽ không tùy tiện tiếp nhận ý chỉ của triều đình.
Hơn nữa, triều đình Đại Chu hiện tại đã sớm mất đi sự ràng buộc đối với địa phương, chỉ còn trên danh nghĩa.
Ở Đông Nam Tiết Độ Phủ, ý chỉ của triều đình trên thực tế không có bất kỳ hiệu lực nào.
Hắn còn phải trở về cân nhắc kỹ lưỡng lợi hại, xem có nên tiếp nhận ý chỉ này hay không.