Chương 1093 Binh lâm Đông Sơn Phủ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1093 Binh lâm Đông Sơn Phủ!
Chương 1093: Binh lâm Đông Sơn Phủ!
Đông Sơn Phủ tri phủ Phạm Thu Sinh đứng trên đầu tường, nhìn đám Tả Kỵ Quân chen chúc kéo đến mà không khỏi kinh ngạc.
Hắn còn chưa kịp định thần thì những quan viên, tướng lĩnh xung quanh đã hoảng hồn trước cảnh tượng này.
Theo lý thuyết, Tiết Độ Phủ chẳng những đã đặc xá tội lỗi cho bọn họ, còn ban cho chức quan, vậy thì coi như bọn họ và Tả Kỵ Quân là cùng một chiến tuyến.
Thế nhưng Tả Kỵ Quân căn bản không thừa nhận thân phận mới này của bọn họ, vẫn coi họ là kẻ phản bội và muốn xuất binh tấn công.
Điều này khiến cho cái thân phận mà bọn họ coi là chỗ dựa bỗng chốc mất sạch tác dụng.
Có người hoảng loạn hỏi: “Tri phủ đại nhân, Tả Kỵ Quân mà công thành thì chúng ta phải làm sao?”
Tả Kỵ Quân mấy năm qua chinh chiến khắp nơi, đã gây dựng nên uy danh hiển hách.
Trong thành của bọn họ chỉ có vỏn vẹn 3000 người, mà ba ngàn người này đều là tạp binh thu nạp từ khắp nơi.
Đánh với đám quân hổ báo này, ai nấy đều không chắc chắn.
Tri phủ Phạm Thu Sinh hai tay vịn vào lỗ châu mai, cố gắng trấn tĩnh lại.
Hắn nhìn ra ngoài thành mấy lần nữa, chỉ thấy Tả Kỵ Quân đang dựng thang mây, đẩy xe công thành, chậm rãi áp sát, xem ra không phải là dọa người.
Thấy Tả Kỵ Quân một lời không hợp là muốn xuất binh công thành, trong lòng Phạm Thu Sinh nổi lên một cỗ tức giận.
Tả Kỵ Quân các ngươi uy danh hiển hách thì sao chứ, ta đây thân là Đông Sơn Phủ tri phủ, cũng là người có thân phận đấy!
Các ngươi muốn đánh là đánh, thật sự coi ta là quả hồng mềm dễ xơi chắc?
Hơn nữa, ta còn là tri phủ do Tiết Độ Phủ tự mình bổ nhiệm, các ngươi công thành chẳng khác nào là phản bội!
Ta thân là Đông Sơn Phủ tri phủ, nếu sợ phản bội thì chẳng phải khiến người ta cười rụng răng hay sao?
Mình phải ngăn cản phản bội, thủ vệ Đông Sơn Phủ, mới xứng với cái thân quan bào này.
Vị tri phủ mới nhậm chức không lâu Phạm Thu Sinh trong đầu thoáng qua một loạt suy nghĩ phức tạp, cuối cùng đi đến một kết luận, đó là liều mạng với Tả Kỵ Quân!
“Chúng ta Đông Sơn Phủ thành cao hào sâu, lại có ba ngàn tướng sĩ!”
Phạm Thu Sinh nhìn quanh đám quan chức, tướng lĩnh đang kinh hoảng nói: “Tả Kỵ Quân coi trời bằng vung, công thành, đó chính là phản bội!”
“Ta thân là Đông Sơn Phủ tri phủ, thân là quan phụ mẫu của vạn ngàn bách tính, tự nhiên phải thủ đất có trách nhiệm, không thể e ngại phản bội mà lui bước!”
Phạm Thu Sinh dõng dạc nói với mọi người: “Chỉ cần ngăn được phản bội, Tiết Độ Sứ đại nhân nhất định sẽ không quên công lao của chúng ta!”
Mọi người nghe xong lời của Phạm Thu Sinh thì hai mặt nhìn nhau.
Tri phủ đại nhân của mình bị làm sao vậy?
Lẽ nào hắn không biết uy danh của Tả Kỵ Quân sao?
Ba ngàn binh mã của bọn họ là loại hàng gì, chính bọn họ còn rõ hơn ai hết.
Đánh với Tả Kỵ Quân chẳng khác nào là muốn chết.
Nhưng Phạm Thu Sinh hiện tại là Đông Sơn Phủ tri phủ, hắn đã nói muốn đánh thì mọi người tự nhiên không dám phản bác.
Ai mà dám đứng ra phản đối lúc này, có khi lại bị lôi ra chém đầu tế cờ ấy chứ.
“Chúng ta đều xin tuân theo quân lệnh của tri phủ đại nhân, liều mạng chống lại phản bội!”
Sau một thoáng kinh ngạc, mọi người liền tỏ thái độ ủng hộ tri phủ Phạm Thu Sinh cùng Tả Kỵ Quân giao chiến.
Phạm Thu Sinh rất hài lòng với phản ứng của mọi người: “Tốt lắm, các ngươi lập tức về thành chuẩn bị cơm canh, triệu tập thanh niên trai tráng lên thành trợ chiến, hôm nay bản quan sẽ đích thân đốc chiến trên đầu tường, chống lại phản bội, bảo vệ lê dân bách tính Đông Sơn Phủ.”
“Tuân lệnh!”
Mọi người ngoài miệng thì vâng dạ, nhưng trong lòng lại khinh bỉ Phạm Thu Sinh ra mặt.
Mấy ngày trước hắn còn tự mình dẫn người đi cướp bóc mấy cái thôn, người phụ nữ nào xinh đẹp một chút đều bị hắn thu vào trong túi.
Bây giờ lại ở đây ba hoa chóp lưỡi nói muốn chống lại Tả Kỵ Quân, bảo hộ lê dân bách tính, ai tin mới là đồ ngốc.
Hắn không lui, chuẩn bị ở đây đánh một trận với Tả Kỵ Quân, đơn giản chỉ là để kiếm chút hư danh mà thôi.
Mọi người vội vã cáo từ rời đi, Tả Kỵ Quân công kích cũng theo sát mà đến.
Chỉ nghe tiếng tên xé gió vèo vèo không ngớt, cả đầu tường như mưa tên.
Tên cắm phập phập vào khe gạch, phù phù cắm vào da thịt, tiếng kêu la thảm thiết vang lên không ngừng.
“Nhanh nâng khiên!”
“Đừng hoảng hốt, đừng chạy loạn!”
“… ”
Tri phủ Phạm Thu Sinh ngồi trấn ngay trong thành lầu, những quân coi giữ quan quân khản cả giọng hô to, cố gắng duy trì trật tự trên đầu tường.
“Bồ Tát phù hộ, Bồ Tát phù hộ, đừng bắn trúng ta.”
Sau lỗ châu mai, một tên quân coi giữ dựa lưng vào tường, giơ tấm khiên lên đầu, miệng lẩm bẩm.
“Ngươi câm mồm cho ta!”
“Nghe mà phát phiền!”
Một tên quân sĩ bên cạnh hai chân run rẩy, nghe thấy tiếng cầu khẩn của đồng đội khiến hắn càng thêm nóng nảy.
Tên quân sĩ tức giận nói: “Không muốn nghe thì bịt tai lại là được, ta có cầu ngươi nghe đâu.”
“Mẹ kiếp, ta bảo ngươi câm miệng, ngươi không câm, ta đánh ngươi!”
Bầu không khí trên chiến trường rất căng thẳng, tên quân sĩ này trong lòng cũng rất táo bạo.
Vừa nói hắn vừa liếc nhìn xung quanh, thấy không ít người đang nhìn mình, hắn cũng không muốn mất mặt.
Hắn ngước cổ lên nói: “Ai sợ ai chứ, ngươi đánh ta thử xem!”
“Đồ chó!”
Tên quân sĩ bực bội mất tập trung đứng dậy định đánh.
Nhưng hắn vừa đứng lên, nửa người đã lộ ra ngoài tấm khiên.
“Phập phập!”
Hai mũi tên cắm vào thân thể hắn.
Hắn loạng choạng rồi ngã rầm xuống trước mặt mọi người.
Nhìn đồng đội bị tên cắm vào người, ngã xuống trước mặt mình, những quân coi giữ xung quanh đều trừng mắt nhìn hắn đang giãy giụa, hoàn toàn im lặng, không khí như ngưng đọng lại.
Bọn họ trơ mắt nhìn tên quân sĩ bị thương giãy giụa trong đau đớn, tên bay tứ tung, bọn họ chỉ biết gắt gao bảo vệ thân thể sau tấm khiên, không ai dám ra cứu giúp.
“Phập phập!”
Lại một mũi tên cắm vào thân thể tên quân sĩ, hắn co giật hai lần rồi im bặt.
Những quân sĩ xung quanh nhìn đồng đội chết ngay trước mắt mình, nỗi sợ hãi bao trùm lấy trái tim mỗi người.
“Tả Kỵ Quân tới!”
“Chuẩn bị nghênh chiến!”
“Cung thủ bắn cung!”
“… ”
Tiếng kêu gào của quan quân vang lên bên tai, vài tên cung thủ hoảng loạn bị đạp lên.
Bọn họ hoang mang giương cung lắp tên, cũng không nhìn ra ngoài thành, những mũi tên mềm nhũn bắn ra ngoài.
“Phù phù!”
“A!”
“Rầm!”
Không ngừng có cung thủ đứng lên bắn cung bị tên bắn chết, bọn họ ngã rầm xuống đất khiến những binh sĩ đang nấp sau tấm khiên càng thêm căng thẳng, run rẩy.
Trước khi theo Phạm Thu Sinh, bọn họ cũng chỉ là đám du côn hoành hành trong thôn xóm.
Tòng quân rồi cũng chưa từng trải qua trận chiến lớn nào, thường chỉ đi theo sau Phục Châu Quân quét dọn chiến trường, phất cờ hò reo.
Bọn họ ức hiếp dân lành tay không tấc sắt thì được, chứ đâu đã thấy cái trận thế này bao giờ.
“Ầm!”
Một tảng đá nện vào đầu tường, vài tên quân coi giữ không kịp tránh né bị đập trúng, kêu thảm thiết ngã nhào xuống đất.
Quân coi giữ nhìn lại, chỉ thấy một tên quân coi giữ đầu đã không còn, thân thể vặn vẹo thành một đống thịt, không còn rõ hình người.
“Ầm!”
Lại một tảng đá nện vào đầu tường, trái tim của bọn họ cũng theo đó mà rung động dữ dội.
Tên quân sĩ vừa nãy nhìn những đồng đội xung quanh bị tên bắn chết, bị đá đập trúng, trên mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ.
Trong lòng hắn bốc lên ý nghĩ muốn trốn khỏi nơi này, ý tưởng này vừa xuất hiện đã không ngừng lớn mạnh, không thể kiểm soát.
Hắn không muốn chết, không muốn chết ở đây.
Hắn dán người vào tường thành, run rẩy lùi về phía sau, hắn không muốn đánh, công danh phú quý, kim ngân tài bảo gì đều không quan trọng, hắn muốn sống!
“Ngươi làm gì!”
“Trở lại vị trí của ngươi!”
Tên quân sĩ vừa di chuyển được vài bước thì tiếng quát của một tên quan quân vang lên ngay gần đó.
Tiếng quát khiến hắn giật mình.
Nhìn tên quan quân mặt đầy hung quang đang bước nhanh về phía mình, nỗi hoảng sợ trong lòng hắn tăng lên đến đỉnh điểm.
Hắn lo sợ quan quân sẽ coi hắn là kẻ đào binh mà lôi ra chém đầu.
Hắn liếc nhìn xung quanh, thấy những quân sĩ khác cũng đang nhìn mình, hắn biết nếu không chạy thì có lẽ sẽ chết thật.
Không đợi quan quân đến gần, tên quân sĩ đột nhiên vứt tấm khiên và trường đao trong tay, như phát điên chạy về phía thang thành.
“Ta không đánh, ta muốn về nhà!”
Hắn đột nhiên bỏ chạy khiến mọi người xung quanh không kịp phản ứng, tất cả đều ngây người.
“Ngăn hắn lại!”
Quan quân tức đến nổ phổi hô to.
Có hai tên quân sĩ định đứng lên ngăn cản, nhưng bị hắn xô ngã.
Tên quân sĩ lao thẳng đến thang thành, liên tục lăn lông lốc xuống dưới.
“Vô liêm sỉ!”
Quan quân sải bước đuổi theo, vừa đuổi vừa gào thét.
Những quân sĩ khác nghe thấy tiếng la hét giết người rung trời của Tả Kỵ Quân, họ nhìn nhau một chút, vài người gan dạ cũng len lén lùi về phía sau.