Chương 1055 Thân phó (đi) một đường
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1055 Thân phó (đi) một đường
Chương 1055: Thân chinh một chuyến
Vài ngày sau, một đoàn người của Đông Nam Tiết độ phủ Phòng ngự Phó sứ Trương Vân Xuyên đã đến Mạnh Gia Trấn, một vùng phía tây của Trần Châu.
Mạnh Gia Trấn, trấn nhỏ nằm bên bờ Hắc Thủy, nay đã trở thành một đầu mối chuyển vận lương thảo, vật tư quan trọng.
Mười lăm ngàn quân của Tả Kỵ Quân Tào Thuận đã vượt qua biên giới Trần Châu, tiến vào địa phận Lâm Xuyên phủ để tác chiến.
Lượng lớn lương thảo, vật tư được vận chuyển từ Bắc An Thành, Kiến An Thành đến đây, rồi lại được chuyển tiếp ra tiền tuyến.
Đánh trận, ngoài việc tướng sĩ tiền tuyến đổ máu chém giết, còn là cuộc so tài về năng lực bảo đảm hậu cần của cả hai bên.
Một đội quân dù dũng mãnh đến đâu, một khi cạn lương ba ngày, bước đi cũng chẳng còn sức, nói gì đến đánh trận.
Vì lẽ đó, Trương Vân Xuyên luôn coi trọng năng lực bảo đảm hậu cần của quân đội.
Các doanh đều có đại đội đồ quân nhu trực thuộc, quan đạo các nơi đều thiết lập binh trạm chứa lương thảo.
Ngoài ra, còn có Quân Nhu Doanh trực thuộc Tả Kỵ Quân.
Đoàn người Trương Vân Xuyên còn chưa vào Mạnh Gia Trấn, đã thấy hai bên quan đạo, trên những bãi đất trống, đậu không ít xe vận tải.
Ngoài đội vận chuyển đồ quân nhu của Tả Kỵ Quân Trần Châu, cờ hiệu của đội xe vận tải Phú Quý cửa hàng cũng xuất hiện ở Mạnh Gia Trấn.
Tiền Phú Quý và Phú Quý cửa hàng của hắn hiện nay đã mở rộng việc làm ăn ra rất nhiều.
Bọn họ nhận không ít mối làm ăn trong quân.
Không chỉ quân phục, giày dép, rau dưa, thịt thà cung cấp cho quân đội đều do Phú Quý cửa hàng chọn mua.
Hiện tại, Phú Quý cửa hàng còn tham gia vào việc hộ tống quân lương, thương binh.
Bọn họ vận chuyển quân lương từ hậu phương ra tiền tuyến, rồi lại đưa thương binh từ tiền tuyến về, nhờ đó mà kiếm được một khoản thù lao không nhỏ.
Thế nên, Phú Quý cửa hàng đã thành lập vài chi đội vận chuyển khổng lồ, chuyên làm các việc vận chuyển quân lương, vật tư, thương binh, dược liệu.
Đối với Tả Kỵ Quân đang thiếu nhân thủ quân nhu, đội vận chuyển khổng lồ của Phú Quý cửa hàng đã giải quyết rất tốt vấn đề thiếu hụt vận lực của họ.
Phú Quý cửa hàng chiêu mộ không ít nhân thủ cho đội vận chuyển, lại mời Hắc Kỳ tiêu cục làm lực lượng hộ vệ.
Vô hình trung, việc Phú Quý cửa hàng thành lập mấy đội vận chuyển khổng lồ cũng giải quyết vấn đề cơm ăn cho không ít lưu dân ở Trần Châu.
Chỉ cần lưu dân không sợ khổ, thì có thể tìm được việc làm trong đội xe vận tải, không đến nỗi chết đói.
Trương Vân Xuyên và những người khác có đội vận chuyển của Phú Quý cửa hàng làm hậu thuẫn, cũng tăng thêm năng lực bảo đảm hậu cần cho quân đội tiền tuyến.
Quan trọng hơn là, việc giao phó nhiều nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thương binh cho Phú Quý cửa hàng đáng tin cậy giúp hắn yên tâm hơn.
Đội xe vận tải của Phú Quý cửa hàng vì muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, nhận được tưởng thưởng do Tiền Phú Quý thiết lập, nên hiệu suất vận chuyển của họ còn cao hơn một chút so với đội vận chuyển quân nhu của Tả Kỵ Quân.
Bên ngoài Mạnh Gia Trấn, đông đảo quân nhu binh và phu xe của Phú Quý cửa hàng, cùng với những tiêu sư Hắc Kỳ bên hông lăm lăm trường đao, túm năm tụm ba tụ tập lại với nhau.
Trên bãi đất trống ngoài thôn trấn dựng lên không ít lều trại đơn sơ, mấy tiểu thương buôn bán cũng ra sức rao hàng, bán vật phẩm nhỏ và đồ ăn.
Không ít tướng sĩ trong quân, quân sĩ đội quân nhu, cùng với người của tiêu cục, đội xe vận tải qua lại trong những lều trại đơn sơ này, cò kè mặc cả, vô cùng náo nhiệt.
Đoàn người Trương Vân Xuyên đang thúc ngựa đi chậm rãi thì phía trước có một đoàn người đi tới.
Trương Vân Xuyên nhìn kỹ lại, thì ra là Quân nhu Đại tổng quản của Tả Kỵ Quân Khổng Thiệu Nghi và Tham tướng Tuần Phòng Quân Lưu Vân cũng ở trong hàng ngũ đó.
Trương Vân Xuyên ghìm ngựa lại, Khổng Thiệu Nghi và những người khác bước nhanh tới trước mặt.
Trương Vân Xuyên cũng xuống ngựa, mặt mỉm cười tiến lên nghênh đón.
“Bái kiến Phó sứ đại nhân!”
Quân nhu Đại tổng quản Khổng Thiệu Nghi và Tham tướng Tuần Phòng Quân Lưu Vân vội vàng hướng về Trương Vân Xuyên hành lễ.
“Chư vị miễn lễ.”
Trương Vân Xuyên đỡ mọi người dậy, rồi cùng họ chào hỏi qua loa.
“Khổng Đại tổng quản, mấy ngày nay ngươi tọa trấn nơi này điều hành lương thảo, bảo đảm cung cấp lương thảo cho đại quân tiền tuyến, vất vả rồi.”
Trương Vân Xuyên nhìn Khổng Thiệu Nghi mặc áo choàng dày cộm, thấy hắn có vẻ tiều tụy, nên ân cần hỏi han.
Khổng Thiệu Nghi thụ sủng nhược kinh, vội nói: “Phó sứ đại nhân quá khen rồi, đây đều là việc thuộc hạ phải làm.”
Trương Vân Xuyên nói với Khổng Thiệu Nghi vài câu, rồi chuyển ánh mắt sang Tham tướng Tuần Phòng Quân Lưu Vân bên cạnh.
“Phó sứ đại nhân!”
Lưu Vân thấy Trương Vân Xuyên nhìn mình, vội khom người, tỏ vẻ khá cung kính.
Lưu Vân trước kia là Giáo úy, Trương Vân Xuyên cũng là Giáo úy.
Lúc đó hai người còn có thể đứng ngang hàng, thậm chí hắn còn có thể xem thường Trương Vân Xuyên.
Chỉ là sau đó Cố Nhất Chu phản loạn, hắn mơ mơ hồ hồ trở thành một phần tử phản quân.
May mà được Trương Vân Xuyên giúp đỡ, lúc này mới lâm trận phản chiến, một lần nữa trở lại hàng ngũ quan quân Đông Nam Tiết độ phủ.
Hắn hiện tại tuy rằng đã thăng lên làm Tham tướng Tuần Phòng Quân, nhưng Trương Vân Xuyên đã là Phòng ngự Phó sứ Đông Nam Tiết độ phủ.
Cấp bậc của Trương Vân Xuyên đã bỏ xa hắn ở phía sau.
Điều này khiến Lưu Vân trong lòng cũng không khỏi cảm khái, ai ngờ cái tên tiểu Giáo úy năm xưa, lại vọt lên, làm lãnh đạo trực tiếp của mình.
“Lưu huynh đệ, ngươi so với ngày xưa gầy đi không ít.”
Trương Vân Xuyên nhìn Lưu Vân gầy gò, ân cần hỏi: “Trận chiến ở Lâm Xuyên Thành của các ngươi, đánh ác liệt lắm hả?”
Nghe Trương Vân Xuyên nhắc đến trận chiến ở Lâm Xuyên Thành, tâm tình Lưu Vân nhất thời trở nên nặng nề.
Nghĩ đến việc bọn họ khổ chiến hai tháng, vô số tướng sĩ chết trận, mà Tiết độ phủ lại chẳng đoái hoài, mũi hắn cay cay.
Nếu không phải vị Phó sứ đại nhân trước mắt phái binh tiếp ứng, phá vòng vây, thì bọn họ giờ đã bị quân truy kích của Phục Châu tiêu diệt rồi.
Nói không chừng giờ mình đã thành một đống xương khô ven đường.
“Haizz, chúng ta ở Lâm Xuyên Thành đánh hai tháng, đánh đến chỉ còn lại hơn sáu ngàn huynh đệ.”
Lưu Vân cảm khái nói: “Nếu không phải Phó sứ đại nhân phái binh tiếp ứng chúng ta, thì có lẽ giờ chúng ta đã thành một đống xương khô rồi.”
“Trận đó chúng ta thiếu chút nữa thì toàn quân bị diệt, vô số tướng sĩ chết ngay trước mặt ta, ta có lỗi với họ quá…”
Lưu Vân nói đến đây, vành mắt đã ửng đỏ.
Hắn nhìn Trương Vân Xuyên nói: “Phó sứ đại nhân, ơn cứu mạng của ngài, toàn thể tướng sĩ Tuần Phòng Quân chúng tôi, vĩnh sinh không quên.”
Trương Vân Xuyên tiến lên vỗ vai Lưu Vân nói: “Đều là huynh đệ cả, nói những lời đó làm gì.”
“Tuy rằng trận chiến này Tuần Phòng Quân các ngươi tổn thất nặng nề, nhưng dù sao các ngươi cũng đã phá được vòng vây mà.”
“Việc này còn quan trọng hơn bất cứ điều gì!”
“Hiện tại các ngươi đến địa giới Tả Kỵ Quân chúng ta, vậy là về nhà rồi.”
Trương Vân Xuyên nói với Tham tướng Lưu Vân: “Các ngươi cứ nghỉ ngơi cho khỏe, cần lương thảo, dược liệu, quân lương gì, cứ việc nói với Khổng Đại tổng quản, hắn sẽ cung cấp cho các ngươi.”
“Đa tạ Phó sứ đại nhân!”
Lưu Vân nói lời cảm ơn với Trương Vân Xuyên xong, chợt kéo Trương Vân Xuyên sang một bên, lo lắng hỏi: “Phó sứ đại nhân, ta có một chuyện muốn hỏi cho rõ.”
“Lưu huynh đệ, có chuyện gì cứ nói đừng ngại.”
“Mấy ngày nay ta nghe được một vài tin đồn không hay.”
Lưu Vân có chút không chắc chắn nói: “Nghe nói Tiết độ phủ Giang Châu đã nhận định Tuần Phòng Quân chúng ta bỏ thành theo địch.”
“Hiện tại Tiết độ phủ đã tuyên bố hủy bỏ phiên hiệu Tuần Phòng Quân, hạ công văn truy nã chúng ta, không biết có thật không?”
Trương Vân Xuyên thở dài một hơi nói: “Chuyện này ta cũng nghe được trên đường tới, tình hình cụ thể không rõ lắm.”
“Trong chuyện này chỉ sợ có hiểu lầm gì đó.”
Trương Vân Xuyên nói với Lưu Vân: “Ngươi cũng biết, Giang Châu cách nơi này rất xa, họ không biết tình hình ở Lâm Xuyên Thành.”
“Cũng có thể họ tin mấy lời đồn, nên mới phán định các ngươi theo địch…”
Lưu Vân có chút kích động nói: “Tiết độ phủ sao có thể dễ tin lời đồn như vậy!”
“Tuần Phòng Quân chúng ta đánh đến chỉ còn lại mấy ngàn người, ngài không biết đâu, thi thể trong thành chất như núi!”
“Chúng ta giữ Lâm Xuyên Thành hai tháng, vì cái gì, chẳng phải là vì cho Tiết độ phủ có thời gian điều binh khiển tướng sao!”
“Vậy mà giờ lại chụp cho chúng ta cái mũ đầu hàng tư thông với địch, vậy có xứng đáng với những tướng sĩ đã chết không?!”
Trương Vân Xuyên động viên Lưu Vân: “Lưu huynh đệ, ngươi yên tâm, mặc kệ Tiết độ phủ nói thế nào, ta đều tin các ngươi.”
“Các ngươi cứ ở đây nghỉ ngơi cho khỏe, ta là Phòng ngự Phó sứ, sẽ không bỏ mặc chuyện này.”
“Ta sẽ báo cáo lên Tiết độ phủ, nói rõ ràng mọi chuyện, trả lại sự trong sạch cho các ngươi!”
Trương Vân Xuyên dừng một chút rồi nói: “Nếu như Tiết độ phủ thực sự không tin các ngươi, thì chỉ cần ta còn ở đây một ngày, Tiết độ phủ đừng hòng động đến một sợi tóc của các ngươi!”