Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Sau

Chương 1 Tam Hà huyện

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 1 Tam Hà huyện
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1 Tam Hà huyện

Chương 1: Tam Hà Huyện

Giang Châu, bến tàu Tam Hà Huyện.

Trương Vân Xuyên cùng hơn chục gã cu li mình mặc áo ngắn, hệt như đàn kiến cần mẫn, thoăn thoắt qua lại, vác gạo từ thuyền lên bờ.

Vận chuyển xong xuôi, Trương Vân Xuyên ngã ngửa ra bến tàu ẩm ướt, miệng há hốc thở dốc.

Ngước nhìn trời chiều rực lửa, hắn không khỏi thầm rủa một tiếng.

Đúng là số nhọ!

Người ta xuyên không thì làm vương hầu tướng lĩnh, bét lắm cũng là thiếu gia bạc triệu, còn mình lại thành một tên cu li bến tàu Tam Hà Huyện, Đại Chu vương triều, ngày ngày vác bao.

Nửa năm sống kiếp cu li này, suýt chút nữa thì mất mạng.

Nhớ đến cô bạn gái da trắng xinh đẹp ở thế giới cũ, lòng Trương Vân Xuyên lại trào dâng nỗi thất vọng.

Nếu không vì cái quái gì xuyên đến Đại Chu vương triều này, có lẽ giờ mình đã kết hôn rồi ấy chứ.

Trong lúc Trương Vân Xuyên đang ngẩn người xuất thần,

“Phát tiền công!”

Từ xa vọng lại tiếng hô lớn, đám cu li đang nằm la liệt nghỉ ngơi nghe thấy tiếng hô, liền bật dậy như trúng thuốc lắc, ào ào kéo đến.

“Trương Vân Xuyên!”

“Có Trương Vân Xuyên không?!”

“Có, có tôi đây!”

Trương Vân Xuyên nghe thấy tên mình, vội vàng chen lên phía trước.

“Hai mươi đồng tiền lớn!”

Quản sự thuyền hàng liếc nhìn Trương Vân Xuyên mấy lần, rồi đếm kỹ hai mươi đồng tiền đưa cho hắn.

“Đa tạ, đa tạ.”

Trương Vân Xuyên cười tươi rói nhận lấy hai mươi đồng tiền.

Cầm xâu tiền nặng trịch trên tay, lòng Trương Vân Xuyên vô cùng phấn khởi.

Tính cả số tiền mình bóp mồm bóp miệng tích góp được trong nửa năm qua, gom thêm một ít nữa là đủ mua một thân phận bộ khoái trong huyện nha, đến lúc đó không cần phải ra bến tàu vác bao thuê nữa.

“Bốp!”

Đúng lúc này, một bàn tay to đặt lên vai Trương Vân Xuyên.

“Ồ, hôm nay thu hoạch khá đấy nhỉ.”

Trương Vân Xuyên quay đầu lại, thấy một gã hán tử khôi ngô mặt mày dữ tợn, đang cười tủm tỉm nhìn mình chằm chằm.

Gã này là một tiểu đầu mục của Mã Bang ở Tam Hà Huyện, nơi này xem như là địa bàn của chúng.

“Ha hả, đều nhờ có phúc của Trương gia ngài.”

Đáy mắt Trương Vân Xuyên thoáng hiện lên một tia căm ghét khó nhận ra, trên mặt lại nở nụ cười nịnh nọt.

“Thằng nhãi ranh này biết nói chuyện đấy.” Tiểu đầu mục cười mắng một tiếng, rồi xòe ba ngón tay ra: “Theo lệ cũ, ba đồng tiền hiếu kính.”

Tam Hà Huyện nằm ở nơi giao nhau của ba con sông, đường thủy tấp nập, phần lớn dân chúng đều sống nhờ vào bến tàu.

Mã Bang lại là kẻ nhất bá ở bến tàu Tam Hà.

Phàm là người làm việc ở bến tàu Tam Hà, mỗi ngày đều phải nộp cho chúng ba đồng tiền hiếu kính.

Kẻ nào không nộp, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Trương Vân Xuyên nghe nói có người bị Mã Bang đánh chết, ném xác xuống sông.

Thật giả ra sao thì hắn không rõ.

Nhưng Mã Bang ở Tam Hà Huyện quả thực có thế lực và chỗ dựa vững chắc, đủ để nghênh ngang đi lại.

“Ha hả, quy củ ta hiểu mà.”

Trong lòng Trương Vân Xuyên tuy vô cùng khó chịu với cái kiểu ức hiếp bóc lột cu li của Mã Bang, nhưng “người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu”.

Nửa năm nay Mã Bang đã bòn rút của mình không ít tiền đồng rồi, đợi sau này mình thành công ứng tuyển bộ khoái, nhất định phải khiến cho bọn Mã Bang các ngươi nhả ra hết!

“Sau này làm phiền Trương gia ngài chiếu cố nhiều hơn.”

Trương Vân Xuyên thầm mắng đám Mã Bang là một lũ súc sinh ăn tươi nuốt sống, đồng thời tay chân lanh lẹ lấy ra mấy đồng tiền đưa cho tiểu đầu mục Mã Bang.

Tiểu đầu mục thấy trong tay có thêm một đồng tiền, liền nhếch miệng cười với Trương Vân Xuyên.

Thằng nhãi này so với đám cu li ham tiền kia thì biết điều hơn nhiều, rất hợp khẩu vị của hắn.

Tiểu đầu mục không chút lộ liễu bỏ thêm đồng tiền vào túi áo.

Hắn ngước mắt nhìn Trương Vân Xuyên nói: “Ngày mai hừng đông sẽ có một chuyến muối phải bốc lên thuyền chở về Tần Châu, chuyến này tính ngươi một chân, nhớ đến sớm đấy.”

Trương Vân Xuyên ngẩn người, rồi chợt lộ vẻ mừng rỡ.

“Đa tạ Trương gia.”

Trương Vân Xuyên vội chắp tay cảm tạ.

“Ừ.”

Tiểu đầu mục gật đầu, không nói thêm gì, rồi lại bước đi thu tiền hiếu kính của đám cu li khác.

Tuy phải trả thêm một đồng tiền, nhưng Trương Vân Xuyên vẫn thấy đáng giá.

Muối ăn bán được giá cao, tiền công cũng hậu hĩnh hơn.

Nếu bốc một chuyến muối, ít nhất cũng kiếm được ba, bốn chục đồng tiền lớn.

Cơ hội tốt như vậy đâu phải lúc nào cũng có.

Huống hồ ai được làm việc này đều do người của Mã Bang quyết định.

Trương Vân Xuyên cất kỹ mười sáu đồng tiền vất vả kiếm được vào ngực, rồi bước nhanh về nhà.

Cha mẹ hắn ở thế giới này đã qua đời từ lâu, để lại hắn và cô em gái mới mười lăm tuổi nương tựa lẫn nhau.

Trong nhà chỉ có mấy mẫu đất cằn cỗi tổ tiên để lại, cùng một cái sân nhỏ cũ kỹ, ba gian nhà tranh.

Chỉ tiếc thân thể này trước kia không học hành, nửa năm trước đã đem mấy mẫu đất tổ tiên để lại nướng sạch vào sòng bạc.

Nếu không có mình đến, có lẽ mấy gian nhà nát cũng không giữ nổi.

Trương Vân Xuyên thầm rủa, đúng là mình xui xẻo, xuyên qua vào một gia đình nghèo rớt mồng tơi.

Nhưng nghĩ đến cô em gái Trương Vân Nhi ngoan ngoãn hiểu chuyện, trên mặt hắn lại nở một nụ cười ấm áp.

Mỗi ngày hắn đi làm về, Trương Vân Nhi đều đã nấu sẵn cơm canh nóng hổi, khiến hắn ở cái thế giới xa lạ này vẫn cảm nhận được hơi ấm gia đình.

Hắn dừng chân trước một tiệm bánh ngọt.

“Vương thẩm.”

Trương Vân Xuyên chào hỏi một người phụ nữ trung niên đang ngồi trên ghế mây ngủ gà ngủ gật.

“A, Trương gia đại lang, lại đến mua bánh hoa quế cho em gái đấy à.” Vương thẩm uể oải đứng dậy.

“Vâng, nó thích nhất bánh hoa quế của nhà thẩm.”

“Gói cho ta một miếng đi.”

“Con bé có người anh như cậu đúng là có phúc đấy.”

Người phụ nữ trung niên vừa nói vừa nhanh tay gói một miếng bánh hoa quế đưa cho Trương Vân Xuyên, cười nói: “Ba đồng.”

“Gửi thẩm.”

“Đi đi đi đi.”

Trên đường về nhà, Trương Vân Xuyên phát hiện lưu dân trong thành dường như lại tăng lên.

Dưới mái hiên ven đường, từng tốp năm tốp ba lưu dân tụ tập lại với nhau, quần áo rách rưới, gầy trơ xương, có mấy người nằm đó, không biết còn sống hay đã chết.

Nơi hắn đang ở trên danh nghĩa là Đại Chu vương triều, nhưng trên thực tế triều đình đã suy yếu, hoàng đế chỉ có thể kiểm soát một phần nhỏ khu vực xung quanh kinh đô.

Hiện tại các nơi đều bị các quan lớn cát cứ, phiên vương nắm quyền, nơi hắn ở là Đông Nam Tiết Độ Phủ, thuộc khu vực phía nam tương đối giàu có, nắm giữ ba châu bảy phủ mười tám huyện, do Đông Nam Tiết Độ Sứ thực tế khống chế.

Nghe nói gần đây Tần Châu Tiết Độ Phủ ở phía bắc và Quang Châu Tiết Độ Phủ vì tranh giành địa bàn lại đánh nhau, đám lưu dân tràn vào Tam Hà Huyện đều là từ phía bắc kéo đến.

Lượng lớn lưu dân tràn vào khiến cho các vụ trộm cướp trong thành cũng gia tăng.

Huyện nha tháng trước đã ra bố cáo, sắp chiêu mộ thêm ba mươi bộ khoái để tăng cường giữ gìn trị an.

Đối với Trương Vân Xuyên mà nói, đây vốn là một chuyện tốt.

Dù sao hắn cũng đã phân tích tình hình hiện tại, cảm thấy vào nha môn làm một cái bát sắt là chắc chắn nhất.

Hắn đã tích góp được không ít bạc, chuẩn bị lo lót để có một chân trong nha môn.

Chỉ cần có thân phận nha môn, sau này dù làm ăn hay làm gì cũng dễ dàng hơn gấp trăm lần.

Nhưng muốn làm bộ khoái cũng không dễ, trước đây mỗi khi có vị trí bộ khoái bị khuyết, chỉ cần năm lượng bạc là có thể lấp vào.

Nhưng lần này, vị trí khuyết nhiều, giá cả lại tăng lên, ít nhất cũng phải mười lượng bạc mới được.

Trương Vân Xuyên thậm chí còn lén lút nghi ngờ, có lẽ huyện lệnh Tam Hà Huyện cũng nhúng tay vào việc bán quan tước này, tiếc là hắn không có chứng cứ.

Nửa năm nay hắn đã tích góp được hơn tám lượng bạc, vốn định bắt đầu lo lót, chỉ chờ có chỗ trống là có thể nhậm chức, nhưng giờ giá cả lại tăng, bạc của hắn lại không đủ.

Nghĩ đến đây, hắn lại không nhịn được muốn chửi một tiếng.

Một lũ khốn kiếp ăn tươi nuốt sống!

Xem ra phải nhanh chóng nghĩ cách gom đủ mười lượng bạc, nếu không một khi hết chỉ tiêu, muốn vươn mình thì không biết phải chờ đến năm nào tháng nào.

Bộ khoái trong huyện mỗi tháng bổng lộc chỉ có năm trăm đồng tiền, nhưng dù sao cũng là một viên chức.

Bọn họ phụ trách duy trì trị an, lại có quyền tra xét muối lậu, tiền hiếu kính mà các bang hội, gia tộc nộp lên mỗi tháng cũng không ít.

Trương Vân Xuyên coi trọng thân phận quan phương của bộ khoái hơn.

Có thân phận này, hắn làm nhiều việc sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Hắn mang theo tâm sự nặng trĩu trở lại ngõ Cây Liễu ở phía nam thành.

“Nha đầu, xem đại ca mua gì ngon cho em về này.”

Trong tiếng “chi dát”, Trương Vân Xuyên đẩy cánh cửa viện đã mục nát sắp rã ra, gọi cô em gái Trương Vân Nhi.

Ơ?

Nha đầu đâu rồi?

Trương Vân Xuyên thấy trong viện vắng lặng, Vân Nhi dường như chưa về.

“Nha đầu?”

“Nha đầu?”

Trương Vân Xuyên đặt bánh hoa quế lên bàn bát tiên, tìm khắp các phòng, nhưng không thấy bóng dáng Vân Nhi đâu.

Trời sắp tối rồi, con bé chạy đi đâu?

Trong thành giờ đâu đâu cũng thấy lưu dân, trị an ngày càng tệ, một cô bé con, chẳng lẽ đã gặp chuyện gì bất trắc?

Trương Vân Xuyên lo lắng, vội vã bước ra khỏi sân.

Sau

Bình luận cho Chương 1 Tam Hà huyện

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
[Dịch] Bắt Đầu Bị Siêu Thoát Sáng Tạo Ra Vực Sâu Minh Giới
 Lời kết 29/11/2025
 Chương 572 29/11/2025
BÌA1
[Dịch] Những năm 1960: Rong ruổi trong con hẻm Nam La Cổ
Chương 1769 Lý Lai Phúc bị sặc khói 01/10/2025
Chương 1768 Vương Dũng cảm thán tổ tiên phù hộ 01/10/2025
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
bia-som-dang-luc-the-gioi-tro-choi-bat-dau-thong-gia-nu-de
[Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
Chương 407 Cha từ nữ hiếu! 12/05/2025
Chương 406 Trong hoàng cung! 12/05/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz